Sáng hôm sau, Trần Thiên Hương vẫn đi làm như thường lệ. Ngồi trên bàn làm việc, hăng say đến nỗi quên đi thời gian, dù thế nào đi nữa, tổng giám đốc luôn là người có trách nhiệm với công việc.
Đến nửa buổi, cảm thấy cả người ngồi lâu đã mỏi nhừ, liền vươn người, tự vỗ lấy cổ mình, Trần Thiên Hương vừa nghỉ ngơi một chút, liền nhớ đến Vũ Hương Ly, khoé môi chợt mỉm cười, nhanh nhẹn lấy điện thoại ra gọi.
Nghe thấy đầu dây bên kia nhẹ nhàng bắt máy, giọng nói yêu kiều, Trần Thiên Hương tâm trạng thật tốt.
– Alo, em đang làm gì?
Trần Thiên Hương dịu dàng hỏi.
– Chị đoán xem?
– Chị làm sao đoán được.
– Em đang nhớ chị.
Vũ Hương Ly dùng giọng mũi nói, nếu là mẹ đại nhân nói giọng này, nhất định Trần Thiên Hương sẽ rợn đến sởn gai ốc, thế nhưng nghe Vũ Hương Ly nói, lại cảm thấy vô cùng đáng yêu, cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Người ta nói mà, chỉ khi yêu nhau mới biết đến ngọt ngào.
– Chị cũng nhớ em.
Trần Thiên Hương đang nói, chợt có tiếng gõ cửa, liền nhanh chóng kết thúc câu chuyện.
– Chị phải làm việc rồi, chiều nay chị về sớm, ở nhà ngoan ngoãn chờ..
Tắt máy, kết thúc âm thanh dịu dàng, thay vào đó là thanh âm lạnh lùng.
– Vào đi.
Nguyễn Thuỳ Linh và Nguyễn Hiền bước vào, Nguyễn Hiền nhìn thấy con gái ngồi trên ghế tổng giám đốc, có chút hãnh diện trong lòng. Bậc phụ huynh nuôi dạy con cái khôn lớn, thành đạt. Đương nhiên có chút vui mừng.
– Con gái tôi thật là ra dáng tổng giám đốc, không giống con bé trắng bóc yếu ớt ở nhà chút nào.
Nguyễn Hiền tiến đến, đưa tay xoa xoa đầu Trần Thiên Hương.
– Mẹ này..
Trần Thiên Hương nhẹ giọng quở trách
– Sao, sợ mất mặt với nhân viên à? Dù con có là tổng giám đốc oai phong lẫm liệt thế nào cũng chỉ là con bé Hương trong bàn tay mẹ thôi.
Nguyễn Hiền nói rồi, liền vỗ vỗ má con gái, khuôn mặt này, thật là xinh đẹp mà,
cũng chính là từ khuôn mặt mình đúc ra, Nguyễn Hiền tự nhiên có chút tự hào. Nguyễn Thuỳ Linh nhìn cảnh này, trong lòng cảm nhận, Trần Thiên Hương có thật nhiều mặt, không hẳn hoàn hảo như mình hay nghĩ.
Chậm rãi quan sát hai mẹ con Trần Thiên Hương, nhìn qua thật nhiều điểm tương đồng, nhưng đánh giá kĩ, lại thấy vô cùng nhiều nét khác nhau, mẹ và con gái đương nhiên là hai cá thể độc lập, thực sự không thể quá giống. Nguyễn Hiền so với Trần Thiên Hương sắc xảo hơn, khuôn mặt có cũng có phần tinh xảo hơn, Trần Thiên Hương khuôn mặt thanh nhã hơn, so với mẹ có khí chất hơn nhiều, nhưng có vẻ yếu nhược, điểm này là giống bố đi.
– Được rồi mẹ, bố đâu?
– Bố con đi thăm họ hàng.
– À..
– Tối nay đi ăn với bố mẹ nhé?
– Tối nay ạ?
Trần Thiên Hương có chút suy nghĩ.
– Sao? con bận à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!