Đúng như dự định, tám giờ sáng nay tổng giám đốc và Vũ Hương Ly đã có mặt tại bờ biển.
– Chị, bây giờ đi ăn sáng đi.
– Ừ, em muốn ăn gì?
– Ăn gì cũng được, chọn đại một cái, sau đó chúng ta đi dạo biển.
Vũ Hương Ly phấn khích nói, nghĩ đến ba ngày được ở cạnh Trần Thiên Hương, không có phút nào không cạnh nhau, nghĩ tới đã thấy vui rồi. Cứ từ từ tận hưởng.
Trần Thiên Hương theo yêu cầu, đưa Vũ Hương Ly đi ăn sáng. Sau một lúc đánh nhanh diệt gọn, cuối cùng cũng xong bữa sáng.
Trên bờ biển vắng người, chỉ có Trần Thiên Hương nắm tay người yêu xinh đẹp bước đi. Sóng đánh nhẹ vào bờ, phủ lên hai đôi chân trần xinh đẹp, Vũ Hương Ly thích thú nhìn sóng đánh, sau đó còn bày trò rủ Trần Thiên Hương chơi, cứ có sóng đánh đến thì nhảy lên. Đến khi chơi phát chán rồi lại bỏ tay Trần Thiên Hương ra, chạy dọc bờ biển tìm vỏ ốc. Vũ Hương Ly chính xác là đứa trẻ lần đầu tiên được đi biển, rất năng động, nhìn đến cái gì cũng cười.
Nhặt được một cái vỏ ốc liền đưa lên tai nghe, sau đó cười rộ lên, dù sao vui nhưng không hề quên Trần Thiên Hương, liền cầm vỏ ốc chạy tới bên tổng giám đốc, áp vào tai người kia.
– Nghe đi, giống tiếng sóng phải không chị.
Vũ Hương Ly nhìn gương mặt đang chú ý lắng nghe của người kia vô cùng thích thú, liền hôn lên má người kia một cái. Trần Thiên Hương không chịu thua kém, kéo cổ người kia lại, tặng ột nụ hôn nồng nhiệt. Cảnh tượng rất đẹp đẽ, trên bờ biển trắng, sóng đánh nhè nhẹ, có hai người đang hôn nhau. Giờ có nói gì đi nữa cũng bằng thừa.
***
Tối, Trần Thiên Hương đặt một bàn ăn tại một nhà hàng lớn gần bờ biển. Bàn ăn ở một góc riêng, nhìn ra xa có thể thấy được biển về đêm, nói chung là rất thơ mộng, cũng có thể gọi là lãng mạn đi. Tổng giám đốc còn chu đáo cho chuẩn bị hoa hồng. Đương nhiên, không gian riêng thì không thể thiếu hoa hồng và rượu vang.
Vũ Hương Ly nhìn thấy bàn ăn Trần Thiên Hương chuẩn bị sẵn, có hoa hồng, nến thơm, rượu vang. Những thứ này không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng Trần Thiên Hương lại có thể là người lãng mạn như vậy sao?. Vũ Hương Ly thầm nghĩ.
– Cũng không biết giám đốc lại là người biết lấy lòng phụ nữ như thế này.
Vũ Hương Ly đùa vui nói. cũng không biết cách lấy lòng này chỉ xảy ra với mỗi mình cô. Nếu không phải là Vũ Hương Ly quyến rũ Trần Thiên Hương, thì giám đốc đến nay vẫn chỉ có đàn ông theo đuổi lấy lòng bằng cách này thôi, đâu có chuyện đi lấy lòng người phụ nữ khác.
– Nói như chị là đàn ông trăng hoa ý.
– Không không không, giám đốc Hương là một người rất xinh đẹp. Tự nhiên em cảm thấy, yêu chị còn tốt hơn yêu nhưng người đàn ông khác. Có người đàn ông nào lại vừa mềm mại vừa chu đáo như thế đâu.
– Ừ đương nhiên, càng ngày sẽ càng biết chị tuyệt vời mà.
Trần Thiên Hương đùa vui nói, có lẽ là do ở chung với Vũ Hương Ly đã lâu, lây được bản tính thích tự khen bản thân của người kia.
– Chị càng ngày càng thích nói chuyện giống em. Haha
– Uống rượu nhé.
Trần Thiên Hương rót một chút rượu vào ly, nhìn dòng rượu đỏ sóng sánh vô cùng đẹp mắt.
– Vâng, phải uống chứ.
Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly đang vui vui vẻ vẻ uống rượu, liền có một cô gái bước đến. Cô gái dáng người rất đẹp, so với người mẫu có phần ngang ngửa, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng, tự nhiên đặt tay lên vai Trần Thiên Hương.
– Thiên Hương đây phải không, đã lâu lắm rồi không gặp.
– Ô, Hà à? Cậu cũng ăn tối ở đây sao?
Trần Thiên Hương gặp được người quen liền đứng dậy chào hỏi. Vũ Hương Ly trông thấy một màn bắt tay đầy thân mật sinh ghen. Chỉ là bạn bè thôi mà, có cần phải thân mật vậy không?
– Phải, tớ đi du lịch một mình, tối nay đến đây ăn tối, ngồi ở kia lâu rồi, lúc nãy nhìn thấy cậu, bây giờ mới dám đến nhận, là Thiên Hương thật. Haha
Cô gái xinh đẹp này tên Nguyễn Thái Hà. Xem cách nói chuyện có vẻ quan hệ khá tốt với Trần Thiên Hương. Bộ váy cô ta mặc cũng thuộc loại hàng hiệu, xem ra là người có thân thế tốt, Vũ Hương Ly tỉ mỉ đánh giá. Trần Thiên Hương hình như quan hệ toàn với tầng lớp thượng lưu.
– Đây là?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!