3 tháng sau.
– Hương Ly, công ty chị nghỉ ba ngày, em có muốn đi đâu không?
Trần Thiên Hương trong kì nghỉ lễ này đặc biệt cho nhân viên nghỉ tới ba ngày. Ba ngày này chắc chắn phải dành cho Vũ Hương Ly.
– Đi biển đi chị.
Vũ Hương Ly trong giây lát liền đưa ra quyết định, sau hơn ba tháng ăn bám tại nhà Trần Thiên Hương, hôm nay mới có dịp được đi chơi.
– Biển hả? Được, mai đi luôn.
Trần Thiên Hương chắc chắn đồng ý yêu cầu của Vũ Hương Ly, cô ấy muốn gì cô đều có thể đáp ứng tất.
– Chị Hương, tối nay em có hẹn, chị đi với em được không?
– Hẹn, với ai? Sao lại phải đi cùng?
Vũ Hương Ly hơi mím môi, sau đó mới nói.
– Với bố em.
Trần Thiên Hương vô cùng ngạc nhiên, không phải Vũ Hương Ly nói không biết bố cô ấy hiện đang ở đâu sao?
– Bố em á?
– Vâng, mấy tháng nay ông ấy hay gọi điện xin gặp, ban đầu em nghĩ là dì hai không sinh được con, bố em hiện tại chán nản nên mới muốn tìm em, nhưng sau thấy bố em quá tha thiết, mà hình như ông ấy bệnh gì đó, nói chuyện mà toàn ho khan.
– Nên em mới đồng ý gặp?
– Vâng.
Trần Thiên Hương vuốt ve khuôn mặt Vũ Hương Ly, chung quy là đứa nhỏ vô cùng tốt, dù trước đây bị bố ruột đối xử không tốt nhưng chỉ nghe một tiếng ho khan qua đường dây điện thoại lại khiến cô mềm lòng.
– Em nghĩ cũng phải, bố thì vẫn là bố, có trốn cả đời cũng không trốn được tiếng này. Tối nay chị sẽ đưa em đi.
Trần Thiên Hương rất tự hào, người mình yêu lại nhân hậu như vậy, đối với bố mẹ lễ phép, sau này nhất định đối với con cái cũng sẽ tốt. Ở lâu, lại phát hiện thêm một đặc điểm tốt của Vũ Hương Ly.
***
Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly theo hẹn đến một khách sạn lớn, có thể nói là nhất nhì thành phố này, được nhân viên đưa tới một phòng ăn loại sang trọng nhất. Trần Thiên Hương nghĩ thầm, Vũ Hương Ly kể quả không sai, bố cô ấy thực sự giàu có, có thể hẹn gặp con gái tại địa điểm sang trọng như thế này thì không phải là người bình thường.
Trần Thiên Hương đột nhiên thấy Vũ Hương Ly nắm chặt bàn tay mình. Liền nhìn sang, kia đúng là khuôn mặt lo lắng mà. Cũng phải, gặp lại người bố sau nhiều năm xa cách, không tránh khỏi hồi hộp.
– Cứ bình thường thôi. Ổn mà.
Trần Thiên Hương lên tiếng, trấn an người đang năm chặt tay mình kia.
Bước vào trong phòng, một người đàn ông đứng tuổi đã chờ sẵn bên trong. Vừa nhìn thấy hai cô gái trẻ bước vào, người đàn ông vội vàng đứng dậy, ánh mắt dán chặt trên người Vũ Hương Ly. Tuy hai cô gái xinh đẹp, lại có dáng vẻ xấp xỉ nhau, nhưng chỉ cần nhìn một cái, Vũ Khánh có thể nhận ra ngay đâu là con gái mình.
– Hương Ly.
Người đàn ông xúc động nói, nhưng cũng không dám đến mà ôm lấy con gái vào lòng, chỉ sợ mình quá hàm hồ. Vũ Khánh chỉ muốn đến ôm lấy con gái mà xin lỗi, cầu mong sự tha thứ của nó, nhưng ông không dám, một phần vù sợ Vũ Hương Ly sẽ khước từ, một phần nữa, lại vì lòng tự trọng.
Trần Thiên Hương quan sát Vũ Khánh, tỉ mỉ đánh giá, một thân là quần áo sang trọng, dáng người cao ráo, dù đã ở độ trung niên, nhưng không có dấu hiệu phát tướng, mà lại rất rắn chắc, trông rất phong độ. Mái tóc đã chớm bạc, nhưng không che đi được vẻ lịch lãm. Trần Thiên Hương dám chắc, bố của Vũ Hương Ly hồi trẻ là một người vô cùng tuấn tú, có khí chất. Người như vậy lại có thể đối xử với vợ con thế sao?
Trần Thiên Hương nhìn sang, thấy Vũ Hương Ly không nói gì, chỉ đứng im lặng, tay vẫn nắm lấy tay mình. Liền mở lời giúp.
– Cháu chào bác, cháu là bạn của Hương Ly, trước hết ta ngồi xuống nói chuyện đã, được không ạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!