Nguyễn Thuỳ Linh hôm nay cả ngày đắn đo, không biết Vũ Hương Ly bao giờ sẽ tỉnh lại, cũng không biết cô ta đang ở đâu. Chẳng lẽ cứ để cô ta như thế tỉnh lại, Trần Thiên Hương mà biết được chuyện sẽ giận mình đến chết mất.
– Giám đốc, nghe nói cô Hương Ly bị mệt, em có thể đến thăm không?
Nguyễn Thuỳ Linh mở lời nói với Trần Thiên Hương.
– Thăm?
– Vâng, dù sao cũng từng cùng cộng tác. Em cũng muốn thăm một chút.
– Ừm, bây giờ Hương Ly đang nằm bệnh viện, hết giờ làm chị sẽ đưa em đến.
Trần Thiên Hương nghe Nguyễn Thuỳ Linh có lòng, cũng gật đầu đồng ý.
– Vâng, cảm ơn chị.
Nguyễn Thuỳ Linh nói xong liền rời khỏi phòng tổng giám đốc. Trần Thiên Hương hơi nheo mắt. Vũ Hương Ly bị mệt cũng không ảnh hưởng lắm đến Nguyễn Thuỳ Linh, cũng không biết mệt nặng hay nhẹ, tự nhiên xin đến thăm làm gì? Cũng có thể Nguyễn Thuỳ Linh có lòng.
***
Trần Thiên Hương và Nguyễn Thuỳ Linh vào trong phòng bệnh, Nguyễn Thuỳ Linh còn cầm theo một bó hoa. Nhìn Vũ Hương Ly nằm trên giường, tự nhiên cô cảm thấy hối hận, đáng lẽ nên bóp mạnh hơn một chút, bây giờ cô ta sắp tỉnh, Trần Thiên Hương biết được thì làm sao đây.
– Có lẽ hôm nay sẽ tỉnh thôi. Bác sĩ nói khi ngã có va đập đầu vào đất nên hiện tại bị hôn mê.
Trần Thiên Hương nói, đương nhiên không đem chuyện Vũ Hương Ly bị bóp đến ngạt thở ra báo cáo cho Nguyễn Thuỳ Linh.
– Thế ạ. Mong là cô ấy sớm tỉnh.
Nguyễn Thuỳ Linh trái lương tâm mình nói ra, chỉ mong Vũ Hương Ly có thể nằm lâu hơn một chút, hoặc cứ nằm vậy luôn cũng được.
– À, em ở lại một chút, chị đi lấy nước.
Trần Thiên Hương rời khỏi phòng bệnh. Chỉ còn Nguyễn Thuỳ Linh và Vũ Hương Ly đang hôn mê trong phòng, tự nhiên thấy có chút im lặng. Nguyễn Thuỳ Linh đi đến bên cạnh giường bệnh, ngồi xuống. Nhìn kĩ gương mặt của Vũ Hương Ly, ông trời thật ưu ái, tặng cho cô ta khuôn mặt thực xinh đẹp, còn tặng cho cô ta luôn trái tim người cô yêu. Thật Không công bằng.
– Tôi hối hận, hôm qua tại sao không dùng sức nhiều hơn một chút, thì hôm nay nhìn thấy cô không phải nằm ở đây, mà là nhìn thấy di ảnh của cô rồi. Cô có thể đừng tỉnh lại được không? Tôi cái gì cũng không bằng cô, tôi không hề so đo, thế nhưng cô lại có được thứ tôi ngày đêm ao ước cũng không có. Vậy nên, cô có thể chết ngay đi được không?
Nguyễn Thuỳ Linh trong lòng cay độc nói, tay đưa lên cầm ống ôxi của Vũ Hương Ly rút ra. Vũ Hương Ly mở mắt, nhìn thấy ngay người trước mắt là Nguyễn Thuỳ Linh, liền ngồi dậy mỉm cười.
– Cô mong tôi chết thế à? Cô nghĩ tôi sẽ chết vì cái lí do vớ vẩn là bị cô bóp cổ à? Cô nghe cho rõ đây, tôi yêu Trần Thiên Hương, Trần Thiên Hương yêu tôi, chúng tôi yêu nhau, có chết cũng sẽ như thế, còn nữa, chị Hương không phải là cái thứ gì của cô cả, là người yêu của tôi!
Vũ Hương Ly nhấn mạnh từng chữ, cô muốn Nguyễn Thuỳ Linh nghe rõ, sau này cũng đừng dùng thủ đoạn đê tiện chia cách cô và Trần Thiên Hương.
– Vậy sao? Bây giờ cô định nói tất cả cho chị ấy biết chứ gì?
Nguyễn Thuỳ Linh hơi lo lắng, trong lòng chắc chắn rằng Vũ Hương Ly nhất định đem chuyện mình làm hại cô ta ra nói với Trần Thiên Hương, chung quy lần này thực sự mình gặp hạn rồi.
– Không. Tôi không nói.
Vũ Hương Ly nghe xong câu hỏi của Nguyễn Thuỳ Linh, cô biết thừa tâm tư người này đang lo lắng mình sẽ nói với Trần Thiên Hương.
– Tại sao?
Nguyễn Thuỳ Linh có chút ngạc nhiên, cô không tin Vũ Hương Ly sẽ tốt như thế.
– Thật ra tôi hiểu cô làm vậy với tôi chỉ vì tức giận thay cho chị Hương, cô cũng thực sự tốt với chị ấy, mà, chị Hương cũng rất yêu quý cô từ trước tới nay, tôi không muốn phá vỡ quan hệ tốt đẹp của hai người, vì thế, lần này tôi sẽ coi như không có gì, chỉ mong sau này cô Linh có thể trở lại mối quan hệ bình thường với tôi như trước kia, đừng can hệ gì giữa tôi và chị Hương nữa.
Vũ Hương Ly nói. Nguyễn Thuỳ Linh hơi cúi mặt, thật sự là cô ta tốt như vậy sao? Hay là giả vờ thánh thiện, nhưng tạm thời, cứ tạm chấp nhận yêu cầu của Vũ Hương Ly, nói cho cùng cũng là con đường cuối rồi.
– Được, cứ như vậy đi, cô nghỉ ngơi đi, tôi về đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!