Chương 15: Chap 15

Sáng sớm, Nguyễn Hoàng Anh ngồi ở phòng khách đợi Trần Thiên Hương dậy. Tối qua sau khi ăn trọn cái tát của Trần Thiên Hương cô cũng không sao ngủ nổi. Trằn trọc suốt đêm, một phần vì một bên má đau rát, một phần lại vì nghĩ đến thái độ tức giận của Trần Thiên Hương. Có lẽ Trần Thiên Hương sẽ giận lắm.

– Dậy rồi à? chuẩn bị chưa? chị đưa đến trường.

Trần Thiên Hương ra phòng khách thấy Nguyễn Hoàng Anh đang ngồi trên ghế, vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó liền lên tiếng hỏi.

– Chị không ăn sáng à? em làm đồ ăn cho chị rồi đấy.

Nguyễn Hoàng Anh quan sát sắc mặt của Trần Thiên Hương. Trần Thiên Hương đối với cô như bình thường, dường như là cho qua chuyện hôm qua, thế nhưng trong ánh mắt Trần Thiên Hương có gì rất khác, cứ như đối với mình không thèm quan tâm nữa, nói chuyện nhưng không hề đem mình đặt vào mắt, kiểu nói chuyện rất hiền hoà, dễ nghe nhưng lại không dễ gần.

– Từ bây giờ không cần phải làm đồ ăn sáng và bữa sáng cho chị, tự làm cho em thôi, của chị chị tự lo.

– Thế sao được.

Nguyễn Hoàng Anh cảm nhận được sự lạnh lùng trong lời nói của Trần Thiên Hương, có lẽ Trần Thiên Hương thực sự là rất ghét mình rồi.

– Chị nói không cần.

Trần Thiên Hương nhấn mạnh khiến Nguyễn Hoàng Anh im lặng không dám nói thêm gì. Khi mà Trần Thiên Hương lấy lại khí thế thì Nguyễn Hoàng Anh khoẻ đến mấy cũng chẳng làm được gì cả. Nói đến sức khoẻ thì ai cũng có thể hơn Trần Thiên Hương nhưng nói đến khí thế, phong thái thì không ai sánh bằng tổng giám đốc này.

Trần Thiên Hương và Nguyễn Hoàng Anh ra khỏi nhà, ngay lập tức nhìn thấy Hương Ly đứng bên ngoài, không biết minh tinh xinh đẹp này đứng đây từ khi nào.

– Chị, em chờ chị lâu quá, đi, em có việc muốn nói với chị.

Hương Ly vừa nhìn thấy Trần Thiên Hương bước ra khỏi nhà liền chạy đến nắm lấy tay người kia định kéo đi, thế nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạng lùng của Nguyễn Hoàng Anh quét qua.

– Bỏ tay ra.

Trần Thiên Hương vẫn giữ nguyên thái độ khi nói chuyện với Nguyễn Hoàng Anh. Dùng sức không mạnh không nhẹ gạt tay Hương Ly ra khỏi tay mình.

Hương Ly nhìn ra Trần Thiên Hương có điểm khác lạ, nhưng lại chính là phong cách của Trần Thiên Hương.

– Chị sao thế? Có phải là vì chuyện hôm qua không?

– chuyện hôm qua? Không sao đâu, cô cứ xem như là chưa xảy ra gì cả.

Trần Thiên Hương nói xong liền đi qua Hương Ly, Nguyễn Hoàng Anh nhanh chóng bước theo.

Ngồi ở trên xe, Trần Thiên Hương không nói câu nào. Nguyễn Hoàng Anh ở bên cạnh ghế lái cũng không nói gì. Bầu không khí trong xe không chỉ im lặng mà còn vô cùng căng thẳng.

– Chị này

Nguyễn Hoàng Anh lên tiếng, phá vỡ không khí im lặng.

– Chuyện gì?

– Chuyện tối qua, em xin lỗi.

– ừm.

Trần Thiên Hương nói xong câu này, cả hai lại im lặng, không nói thêm gì cả. Nguyễn Hoàng Anh chỉ nghe thấy tiếng thở nhỏ đều đều của Trần Thiên Hương, nhìn sang liền thấy sườn mặt xinh đẹp của người này. Trần Thiên Hương tóc dài thả xuống, một bên tóc vén gọn qua mang tai, một bên thả xuống. Khuôn mặt trắng mịn xinh đẹp, vẫn như mọi hôm mặc quần áo công sở, càng toát lên khí thế của cô.

Khiến cho Nguyễn Hoàng Anh cứ luôn phải ngắm nhìn.

– Em sẽ ở nhà chị đến bao giờ?

Trần Thiên Hương hỏi làm cho Nguyễn Hoàng Anh giật mình, nhưng hỏi câu này là có ý gì? Không phải là chán ghét mình đến độ muốn đuổi đi rồi chứ.

– Chị muốn em đi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!