Chương 35: (Vô Đề)

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, lòng tôi vẫn luôn treo lơ lửng, người thân, Tô Chí Thành, mọi người rốt cuộc thế nào rồi?

Nhìn đứa trẻ từng ngày trưởng thành, lòng tôi luôn tràn đầy chua xót.

Khi bức thư đó tới, Paris đang đổ tuyết.

Tuyết tháng Mười hai, từng mảng từng mảng lớn rơi trên bậu cửa sổ, tích lại một lớp dày cộp. Trong tiệm đang đốt lò sưởi, ấm áp vô cùng, thế nhưng lòng tôi còn lạnh hơn cả tuyết bên ngoài.

Thư là do cha gửi tới.

Chuyển tiếp từ Hồng Kông, đóng bảy tám cái dấu bưu điện, phong thư đều đã mòn rách.

Khi tôi xé ra, tay đang run.

Bởi vì cha chưa bao giờ chủ động viết thư.

Trừ phi—

Có chuyện gì lớn lao.

Giấy thư rất mỏng, ố vàng, chỉ có một trang. Nét chữ của cha vẫn như vậy, vuông vức mạnh mẽ, thế nhưng lần này, tôi nhận ra một vài thứ khác biệt.

Chữ của ông hơi run.

Thiến Thiến con gái ta:

Thấy chữ như thấy mặt.

Có một việc báo cho con biết, con cần giữ vững tâm thần.

Tô Chí Thành còn sống.

Đôi mắt tôi định lại ở dòng đó.

Anh ấy còn sống.

Nội tâm tôi đập cuồng loạn, sống là tốt rồi, sống là tốt rồi, nơi đáy mắt tôi trào ra lệ hoa.

Tôi tiếp tục xem xuống dưới.

Trận chiến đó, tiểu đoàn mà nó dẫn dắt đã bị tiêu diệt toàn bộ. Nó là người duy nhất sống sót. Nằm trong đống x.á. c c.h.ế. t suốt ba ngày ba đêm, khi được đội thu dọn x.á. c c.h.ế. t nhặt về, chỉ còn lại một hơi thở.

May mà t.h.u.ố. c của con gửi tới kịp thời. Penicillin, t.h.u.ố. c tiêu viêm, bột cầm m.á. u đều đã dùng tới. Bác sĩ nói, chậm nửa ngày nữa thôi là người không còn rồi.

Tay tôi siết c.h.ặ. t tờ giấy thư.

Nằm trong đống x.á. c c.h.ế. t suốt ba ngày ba đêm.

Chỉ còn lại một hơi thở.

May mà t.h.u.ố. c kịp thời.

May mà—

Những thứ t.h.u.ố. c mà tôi gửi đi đó.

Nước mắt tôi trào ra.

Thế nhưng tôi không khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!