Chương 32: (Vô Đề)

Paris vào cuối tháng Năm là thời điểm đẹp nhất trong năm.

Những cây ngô đồng hai bên bờ sông Seine xanh mướt, những chỗ ngồi ngoài trời của quán cà phê chật kín người, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rắc xuống, rụng đầy một mặt đất những mảnh vàng vụn. Nghệ sĩ đường phố kéo đàn phong cầm, giai điệu bài "La vie en rose" bay bổng khắp nơi.

Đời hồng.

Cái tên thật hay.

Tôi đứng trước cửa sổ studio, nhìn tất cả những điều này.

Bụng đã lộ rõ lắm rồi.

Năm tháng.

Tôi khẽ v**t v* đường cong nhô lên, cảm nhận mầm sống nhỏ bé bên trong thỉnh thoảng lại máy động. Một cái, hai cái, như đang gõ vào lòng bàn tay tôi.

"Mẹ ơi." Chắc hẳn nó đang gọi tôi như thế.

Tôi cười.

Thế nhưng nụ cười đó không chạm tới đáy mắt.

Thông tin đã bị cắt đứt suốt hai tháng ròng.

Thư từ Kim Lăng gửi tới, một bức cũng không có.

Ngày nào tôi cũng sai người đến cục điện báo hỏi. Ngày nào cũng vậy. Thế nhưng câu trả lời lần nào cũng giống nhau.

"Không có."

"Không có."

"Không có."

Nhưng tôi nghĩ Tô gia quân hẳn là rất uy phong.

Những người lính mặc quân phục vải xám, xà cạp quấn chỉnh tề, chân đi đôi giày vải mới phát, chạy đi không một tiếng động. Súng là loại Hán Dương Tạo, có chút cũ rồi, nhưng được lau chùi sáng loáng, dưới ánh mặt trời ánh lên màu xanh u tối. Đại đội s.ú.n. g máy vác s.ú.n. g Tiệp Khắc, thứ đó nặng, phải hai người thay phiên nhau khiêng. Còn có s.ú.n. g cối, không nhiều, chỉ vài khẩu, nhưng đó là thứ uy phong nhất— đạn pháo rơi xuống, trận địa quân địch phải nở hoa.

Anh cưỡi trên lưng ngựa.

Con ngựa Ô Vân Đạp Tuyết đó là anh mua từ Mông Cổ về, toàn thân đen tuyền, bốn vó trắng muốt. Anh mặc bộ quân phục dạ màu xanh rêu, quân hàm tướng tinh trên vai lấp lánh dưới nắng. Thanh đao bên hông vẫn là thanh Tuyết Ẩm đó, đã theo anh mười năm, sơn trên bao đao đều đã mòn vẹt, nhưng anh chưa bao giờ cho người khác chạm vào.

Khi đội ngũ lên đường, không ai nói lời nào.

Chỉ có tiếng bước chân.

Xào xạc, xào xạc, như thủy triều tràn qua bãi cát.

Anh đi ở phía trước nhất, bóng lưng thẳng tắp như một thanh đao.

Thỉnh thoảng ngoảnh đầu lại nhìn những người lính kia một cái.

Họ cũng đều nhìn anh.

Ánh mắt đó không phải nhìn cấp trên, mà là nhìn— trụ cột tinh thần.

Đi theo anh, có thể sống.

Đi theo anh, có thể thắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!