Trở về để đòi hỏi tôi.
Trở về để khóa tôi lại.
Trở về để nhìn tôi bằng ánh mắt khiến người ta bủn rủn chân tay ấy.
Tôi nuốt miếng cháo đó xuống.
"Tô Chí Thành."
"Vâng."
"Chúng ta nói chuyện đi."
Tay anh khựng lại một chút.
Sau đó anh đặt bát xuống, nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy có sự cảnh giác.
"Nói chuyện gì?"
Tôi hít sâu một hơi.
Ngồi dậy.
Xích sắt kêu loảng xoảng.
Tôi cúi đầu liếc nhìn vòng bạc trắng đó một cái, rồi ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt anh.
"Anh sắp phải ra tiền tuyến rồi." Tôi nói, "Anh đi rồi, em vẫn bị khóa sao?"
Mắt anh khẽ nheo lại.
"Cho nên?"
"Cho nên—" Tôi c.ắ. n môi, "Anh cởi nó ra đi. Em hứa với anh, sẽ ở đây đợi anh về."
Anh nhìn tôi.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Lâu đến mức tôi cứ ngỡ anh sắp mủi lòng rồi.
Sau đó anh cười.
Nụ cười đó rất nhạt.
"Tống Thiến," anh nói, "em cầu xin anh sao?"
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
"... Phải."
Anh vươn tay ra, khẽ nâng cằm tôi lên.
Động tác đó rất nhẹ.
Thế nhưng lời anh nói lại nặng như núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!