Chương 27: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, một bức thư do đích thân Phó quan Bàng mang đến, người đầy bụi bặm, trong mắt vằn lên những tia m.á.u. Anh ta đứng thẳng tắp trong phòng khách khách sạn, đưa phong thư cho tôi.

Tôi không nhận.

Bức thư đó là gửi cho Tô Chí Thành.

Anh đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía chúng tôi.

Đón lấy thư, xé ra.

Liếc nhìn một cái.

Chỉ một cái thôi.

Thế nhưng bóng lưng anh bỗng căng cứng lại.

Giống như một cánh cung đã kéo căng đến giới hạn.

"Tô Chí Thành?" Tôi đứng dậy.

Anh không nói gì.

Anh gấp bức thư lại, đút vào túi áo.

Xoay người lại.

Nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy có thứ gì đó.

Rất nặng nề.

"Tống Thiến." Anh gọi tôi.

Giọng khàn đặc.

"Vâng."

"Theo anh về."

Tôi nhìn anh.

"Bây giờ sao?"

"Bây giờ."

Tim tôi đập rất nhanh.

Về.

Kim Lăng.

Vậy còn sự nghiệp của tôi? Studio của tôi? Đơn hàng của phu nhân Công tước? Paris mới chỉ vừa bắt đầu—

"Tô Chí Thành," tôi lên tiếng, "em không thể đi bây giờ."

Mắt anh khẽ nheo lại.

"Cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!