Buổi sáng, khi anh nói muốn mời tôi – người vẫn còn đang đau nhức khắp mình mẩy – đi ăn cơm, tôi cứ ngỡ chỉ là tìm đại một quán ăn nào đó.
Dẫu sao đây cũng là Tô Chí Thành. Cái người từng cùng ăn cùng ngủ với chiến sĩ trong doanh trại, bưng bát ngồi xổm dưới đất cũng xong một bữa cơm. Cái người luôn coi việc "ăn" chỉ là để lấp đầy bụng.
Thế nhưng, khi anh đưa tôi đến trước cửa nhà hàng đó, tôi đã sững sờ.
Bên bờ sông Seine, tầng hai của một tòa kiến trúc cổ. Những khóm thường xuân leo bám trên lan can ban công bằng sắt uốn, ánh đèn ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ sát đất. Trước cửa có một quý ông già mặc áo đuôi tôm đứng đợi, thấy chúng tôi liền mỉm cười kéo cửa ra.
Tiếng Pháp lưu loát vang lên: "Thưa ngài Tô, chào buổi tối. Vị trí của ngài đã được chuẩn bị sẵn sàng."
Tôi quay đầu nhìn anh.
"Anh đặt từ bao giờ thế?"
Anh nhìn tôi.
"Ba ngày trước."
Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Ba ngày trước.
Khi đó anh vừa mới đến Paris, còn chưa kịp thở phào một cái.
Vậy mà đã đi đặt nhà hàng rồi sao?
Bên trong nhà hàng còn đẹp hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Đèn chùm pha lê tỏa xuống ánh sáng dịu nhẹ, trên mỗi chiếc bàn đều bày hoa hồng tươi. Khăn trải bàn màu trắng được là phẳng phiu, bộ đồ ăn bằng bạc ánh lên vẻ ôn nhu dưới ánh nến.
Vị trí cạnh cửa sổ.
Người phục vụ kéo ghế cho tôi ngồi xuống.
Ngoài cửa sổ chính là sông Seine.
Dòng nước lặng lẽ trôi trong đêm tối, ánh đèn hai bên bờ soi bóng xuống mặt nước, vỡ tan thành từng mảnh vàng kim. Thuyền du lịch chậm rãi lướt qua, từ trên thuyền vọng lại tiếng nhạc mơ hồ.
Tôi quay đầu lại, nhìn anh.
Anh ngồi đối diện tôi.
Ánh nến hắt lên gương mặt anh, làm vết sẹo nơi chân mày hiện lên lúc ẩn lúc hiện. Tối nay anh mặc bộ vest màu xám đậm, sơ mi trắng, cà vạt thắt vô cùng chỉnh tề.
Anh nhìn tôi.
Đôi mắt ấy dưới ánh nến trông thật sâu thẳm.
"Thích không?" Anh hỏi.
Tôi gật đầu.
Khóe miệng anh khẽ động đậy.
Đó là đang cười.
Người phục vụ mang thực đơn lên.
Bằng tiếng Pháp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!