Anh không nói, không giao tiếp với ai, chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt đó, như một con sói đang rình con mồi của mình.
Trầm lắng, nóng bỏng, mang theo thứ gì đó khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Mỗi khi tôi chốt được một đơn hàng, khóe miệng anh lại khẽ động một chút.
Đó là nụ cười.
Nụ cười tự hào về tôi.
Khi salon kết thúc, trời đã khuya.
Khách mời lần lượt tản đi, phòng salon dần trở nên yên tĩnh.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, thở phào một hơi dài.
Cố Thiếu Khanh đi tới, đưa cho tôi một ly champagne.
"Chúc mừng, Tống tiểu thư." Anh ta cười, "Sau tối nay, cả Paris sẽ biết tên cô."
Tôi nhận lấy ly, nhấp một ngụm.
"Cảm ơn anh, Thiếu Khanh."
Anh ta nhìn tôi, trong đôi mắt đó có ánh sáng.
"Không cần cảm ơn tôi." Anh ta nói, "Cảm ơn chính cô."
Anh ta dừng lại.
"Còn nữa –"
Anh ta nhìn về phía góc phòng.
Tô Chí Thành đã không còn ở đó.
Ánh mắt Cố Thiếu Khanh thay đổi một chút.
Rồi anh ta cười.
"Xem ra, có người không đợi được nữa rồi."
Lời vừa dứt, một bàn tay từ phía sau vươn tới, khẽ ôm lấy eo tôi.
Tôi quay đầu lại.
Tô Chí Thành đứng bên cạnh tôi.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Ánh mắt đó, đã khác với vừa nãy.
Vừa nãy là nhìn một người phụ nữ khiến anh tự hào.
Bây giờ là nhìn một –
Con mồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!