Chương 21: (Vô Đề)

Tôi ở lại doanh trại quân đội bảy ngày.

Ngày đầu tiên, tôi nghĩ anh sẽ thả tôi đi.

Ngày thứ hai, tôi bắt đầu hiểu, anh sẽ không.

Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm –

Tôi bắt đầu không phân biệt được ngày và đêm.

Lều của anh rất lớn.

Giường dã chiến lại rất nhỏ.

Chỉ đủ cho một người ngủ.

Nhưng mỗi đêm anh đều chen lên.

Ôm tôi vào lòng, c.h.ặ. t đến mức như sợ tôi chạy mất.

"Tô Chí Thành –"

"Đừng nói." Anh nhắm mắt, "Ngủ đi."

"Cái giường này không đủ cho hai người ngủ."

Anh mở mắt.

Ánh trăng từ khe lều lọt vào, chiếu lên mặt anh.

Đôi mắt đó sáng đến kinh ngạc.

"Vậy thì đừng ngủ." Anh nói.

Anh lật người đè lên.

Đêm đó, tôi lại không ngủ.

Không phải không muốn ngủ.

Là không ngủ được.

Anh quá điên cuồng.

Như muốn trả lại tất cả nỗi nhớ ba năm nay cho tôi, đêm này qua đêm khác.

Thể lực của anh tốt đến đáng sợ.

Ban ngày luyện binh, buổi tối vẫn còn đòi hỏi.

Một hai canh giờ, ba bốn lần.

Tôi không biết anh làm sao mà chịu đựng được.

Nhưng anh vẫn chịu đựng được.

Hơn nữa –

Hơn nữa càng lúc càng tinh thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!