Nửa đêm tỉnh giấc, là vì cảm thấy lạnh.
Cửa sổ mở. Tôi nhớ rõ trước khi ngủ đã đóng rồi.
Nhưng ánh trăng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ đầy giường. Gió đêm se lạnh, thổi tấm màn giường khẽ lay động.
Tôi vô thức rụt mình vào trong chăn.
Rồi, tôi chạm phải một người. Trời ơi, thật là kinh hãi.
Nóng bỏng, cứng rắn, nằm bên cạnh tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Muốn hét.
Không hét được.
Bởi vì tay anh đã bịt miệng tôi.
Bàn tay thô ráp, ngón tay cái có những vết chai sần dày vì cầm s.ú.n.g. Cảm giác đó, tôi quá quen thuộc.
"Là tôi."
Giọng trầm thấp, vang lên trong bóng tối.
Tô Chí Thành.
Tim tôi đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Anh buông tay đang bịt miệng tôi ra.
Tôi muốn ngồi dậy.
Anh đè tôi lại.
Một cánh tay vắt ngang eo tôi, khẽ dùng sức, liền kéo cả người tôi vào lòng anh. Lưng tôi áp vào l.ồ. ng n.g.ự. c nóng bỏng của anh, cách lớp áo ngủ mỏng manh, tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của anh.
Rất nhanh. Rất mạnh.
Như tiếng trống dồn.
"Tô Chí Thành –" Giọng tôi run rẩy, "Anh vào bằng cách nào?"
Anh không trả lời.
Môi anh áp vào gáy tôi.
Nóng bỏng, mang theo hơi thở ấm áp.
"Nhớ em." Anh nói.
Chỉ ba chữ.
Nhưng ba chữ đó, như một viên đá ném vào hồ sâu, khuấy động từng lớp sóng gợn.
"Anh điên rồi –" Tôi vùng vẫy muốn ngồi dậy. Leo giường sao, có phải không đúng lúc.
Anh siết c.h.ặ. t cánh tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!