Tôi xoa xoa thái dương, tôi biết Tô Chí Thành vẫn đến. Hai năm trôi qua, tim tôi vẫn vô thức lỡ mất một nhịp.
Tôi nghĩ tôi vẫn thích anh ấy.
Thế nhưng hạnh phúc nhất phải là hai người yêu nhau, mà lòng tôi luôn cảm thấy trống rỗng, không thể lấp đầy. Nếu lấp đầy, thì hãy lấp bằng tiền đi, tôi muốn trở thành một người phụ nữ giàu có, dùng tiền giúp đỡ nhiều người hơn nữa.
Tô Chí Thành không đợi thêm nữa, trực tiếp sải bước tới: "Tống Thiến, đã lâu không gặp."
"Tô Thiếu soái." Tôi nói, trên mặt nở nụ cười đặc trưng của bà chủ Vân Thường, nhưng nội tâm tôi lại dậy sóng. "Hôm nay đến đây, có việc gì?"
Anh không trả lời.
Anh bước vào, từng bước một, đi đến trước mặt tôi.
Rất gần.
Tim tôi lỡ mất một nhịp. Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh – tuyết tùng, t.h.u.ố. c lá, và một chút mùi nước khử trùng trong bệnh viện.
Anh đặt hộp thức ăn lên quầy.
"Bữa trưa." Anh nói.
Tôi nhìn hộp thức ăn đó. Bằng gỗ t. ử đàn, chạm khắc hoa sen dây leo, là hộp đựng đồ ăn mang về của tiệm "Tri Vị Quán" lâu đời. Món ăn của tiệm đó, trước đây tôi thường ăn.
"Ăn rồi."
"Em chỉ ăn hai miếng." Anh nói, "Bánh vằn thắn nguội rồi, chưa ăn hết."
Tôi sững sờ.
Sao anh biết?
"Anh phái người giám sát tôi?" Tôi hạ giọng.
"Không có." Anh nhìn vào mắt tôi, "Tôi đã đứng đối diện cả buổi sáng."
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
Đối diện.
Dưới cột điện.
Anh vẫn luôn đứng ở đó.
"Tô Thiếu soái," tôi lùi lại một bước, "tiệm nhỏ còn phải làm ăn, mời anh về cho."
"Làm ăn?" Anh đột nhiên cười một tiếng. Rất nhạt, như ánh nắng mùa thu chiếu trên sương giá, tan biến trong chớp mắt.
Anh quay đầu, liếc nhìn mấy vị khách đang lén lút nhìn về phía này trong tiệm.
"Chư vị," giọng anh không cao, nhưng rõ ràng lọt vào tai mỗi người, "tôi và nội t. ử có chút chuyện nhà cần bàn, hôm nay Vân Thường đóng cửa sớm, xin thứ lỗi."
Nội t.ử.
Hai chữ đó như một gáo nước lạnh, dội thẳng xuống đầu.
Biểu cảm của các vị khách vô cùng đặc sắc. Có người che miệng, có người trợn mắt, có người đã bắt đầu xì xào bàn tán. Người làm đứng bên cạnh, luống cuống nhìn tôi.
"Tô Chí Thành!" Tôi hạ giọng, không kìm được ngọn lửa đang bốc lên, "Anh nói bậy bạ gì vậy?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!