Kỷ Nhân không dễ dàng mới trở về quê một chuyến, người trong thôn đều lần lượt đến tìm Kỷ Nhân tán gẫu.
Mấy người họ chủ yếu muốn nghe ngóng nàng kể chuyện về công việc, tiện thể còn nhờ nàng hỏi giùm vài cách kiếm tiền cho bạn bè họ hàng, giọng điệu nghe ra toàn mùi nịnh nọt.
Yến Tử mười phần khinh thường, len lén thì thầm với Lục Gia Hòa: "Vừa rồi có bà thím mặt dày cứng rắn nhét vào, muốn giới thiệu con gái mình lên siêu thị tụi em làm việc, chứ trước đó thì dặn tới dặn lui, bảo con gái bà ta đừng có chơi với loại người như tụi em, kẻo hư việc học."
Lục Gia Hòa nhỏ giọng than: "Thế chị em trước đây có bạn không?"
"Vẫn có chứ, nhưng toàn bị xếp vào hạng trẻ con hư trong mắt mọi người, rồi sau này lớn lên mỗi đứa một phương, liên lạc cũng dần dần mất sạch." Yến Tử nói.
"Chị thấy Đổng Tường và em họ của Đổng Tường quan hệ với Kỷ Nhân cũng tốt lắm mà?"
"Đúng rồi, hai đứa em họ đó vốn mê chạy theo sau mông Đổng Tường, mà Đổng Tường lại cứ dính lấy tụi em, vậy nên cả đám nối đuôi nhau."
Đổng Nhị thẩm cũng cực kỳ thích Kỷ Nhân, nhất định kéo nàng về nhà ăn cơm tối. Kỷ Nhân không chống nổi sự nhiệt tình, liền dẫn cả Lục Gia Hòa cùng đi.
Ăn cơm xong, Kỷ Nhân ngồi uống rượu tán gẫu với Đổng Nhị thúc và Nhị thẩm, còn Lục Gia Hòa thì tụ tập cùng đám em họ Đổng Tường. Chỉ chốc lát ba đứa đã kéo nhau sang chủ đề chung —— chính là chuyện của Kỷ Nhân.
"Kỷ Nhân hồi nhỏ cũng cao như bây giờ hả?" Cô hỏi.
"Cao, nhưng mà gầy lắm, y như một cây gậy trúc. Ba chị ấy dẫn chị ấy đến chỗ tụi em làm việc, thuê hai phòng trống của dì Trần. Dì Trần nhìn chị ấy như thiếu dinh dưỡng kinh niên, ngày nào cũng gọi sang cho ăn ké." Em trai họ nói.
"Dì Trần đối xử với em ấy rất tốt nhỉ."
"Chắc rồi, tốt như con ruột ấy. Mua gì cho Yến Tử thì Kỷ Nhân tỷ cũng được phần y chang."
Em trai vừa dứt lời, em gái đã chen vào: "Nên Kỷ Nhân tỷ đối với dì Trần cũng rất tốt. Lúc dì Trần mắc bệnh, Kỷ Nhân tỷ bỏ luôn việc học, ban ngày đi làm, tối đến ngủ lại bệnh viện chăm sóc dì."
Em trai không nhớ kỹ mấy chi tiết đó, bèn hỏi: "Em nhớ ba mẹ từng nói qua, nếu dì Trần chịu bán nhà thì sẽ có tiền chữa bệnh đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng dì không muốn làm liên lụy hai chị em họ, nên chỉ kéo dài trị liệu được chút thôi. Bệnh của dì lúc đó đã là giai đoạn cuối rồi, dì chỉ muốn để lại căn nhà cho bọn họ, để sau này hai chị em không tới mức không có chỗ mà về."
Nói xong, ba người đồng loạt trầm mặc, chỉ còn lại tiếng thở dài.
Để xua bớt bầu không khí trầm xuống, Lục Gia Hòa liền hỏi sang chuyện khác: "Vậy có ai theo đuổi Kỷ Nhân không?"
"Có chứ có chứ!" Đụng tới tám chuyện là em gái sáng mắt liền, "Lúc chị ấy học lớp hai, có người viết thư tình cho chị ấy, còn nhờ em với Yến Tử chuyển giùm nữa!"
Em trai còn phụ họa: "Kỷ Nhân tỷ ở trường thật ra rất được hâm mộ, chỉ là chị ấy không tự biết thôi, vì chị ấy lạnh quá trời. Khối người muốn theo mà không dám mở miệng."
"Kỷ Nhân tỷ bây giờ người theo đuổi chắc càng nhiều, chị ấy có đang yêu không chị?" Em gái hỏi Lục Gia Hòa.
"Có rồi." Lục Gia Hòa mỉm cười.
"Wow, người ta thế nào?"
"Mọi người nói gì vui vậy?" Kỷ Nhân bước tới, đứng cạnh Lục Gia Hòa, thuận tay xoa xoa mái tóc xõa mềm của cô.
"Mọi người tự hỏi Kỷ Nhân tỷ đi." Lục Gia Hòa cười tủm tỉm nhìn nàng.
"Kỷ Nhân tỷ, chị yêu rồi phải không?!" Em gái hỏi ngay.
"Đúng vậy."
"Người ta thế nào? Có ảnh không, cho tụi em xem với?"
"Người thật đẹp hơn ảnh nhiều." Kỷ Nhân ngồi xuống sát bên Lục Gia Hòa, nghiêng đầu cười híp mắt, "Là người rất tốt, tất cả ưu điểm mà mấy đứa tưởng tượng được chị ấy đều có, hoàn toàn có thể gọi là hoàn mỹ!"
"Không thể nào, em đeo bộ lọc dày mấy lớp vậy?" Lục Gia Hòa hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!