Đổng Tường đến thăm, vừa bước vào liền thấy cái chân của Kỷ Nhân bị bó thạch cao, sợ đến hồn vía bay tám phần: "Chị, sao lại nghiêm trọng thế này hả?"
"Cô ấy ngã từ trên giường xuống, phải làm phẫu thuật lại lần nữa." Hộ công giải thích.
Đổng Tường hít ngược một hơi.
"Không phải mổ xẻ gì đâu, chỉ là bó thạch cao cố định thôi." Kỷ Nhân vội nói.
"Vậy chừng nào chị mới được xuất viện? Không phải ở lâu rồi bệnh nặng thêm đó chứ?" Đổng Tường lo lắng hỏi.
Kỷ Nhân sững sờ, chợt hiểu ra. Bó thạch cao đến tận đùi thế này, sao có thể xuất viện trong một tuần được?
Thôi, xíu nữa hỏi bác sĩ Lục vậy.
Đáng tiếc hôm nay bác sĩ Lục không đi thăm phòng, người đến là mấy bác sĩ khác. Kỷ Nhân gặp được vị chủ nhiệm thì tranh thủ hỏi: "Bác sĩ, tôi chừng nào có thể xuất viện vậy?"
Chủ nhiệm xem xét hồ sơ bệnh án và tình trạng hiện tại của nàng, nói: "Ít nhất cũng phải nửa tháng nữa."
Kỷ Nhân nghe xong liền ỉu như bông hoa bị gió quật.
Sau khi nhóm bác sĩ rời đi, Đổng Tường lôi từ trong túi ra một con vịt vàng: "Cái này Yến Tử mua cho chị nè."
Kỷ Nhân nhìn con vịt vàng, cũng chẳng kéo lên nổi chút sức mạnh nào: "Thôi, chú cầm về đi."
"Ơ, sao chị chê rồi?" Đổng Tường thắc mắc.
"Lắm lời vô nghĩa thế, chú đưa cho bạn nhỏ kia đi." Kỷ Nhân không kiên nhẫn chỉ chỉ về phía giường bệnh ở gần cửa.
Cậu bé xua tay lia lịa: "Cảm ơn tỷ tỷ, nhưng em có con vịt bác sĩ Lục cho rồi."
"Vậy chị đổi với em có được không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Không cần đâu ạ." Thằng bé ôm chặt con vịt trong ngực, như sợ người ta cướp mất bảo vật.
Kỷ Nhân ngẩn người, hóa ra đến con vịt cũng không "bán" được. Nàng dứt khoát ném nó lên bàn bên cạnh, hỏi việc chính: "Chuyện chị nhờ chú hỏi thăm sao rồi?"
"Trần tổng ngoài việc thích uống rượu ra, còn thích chơi golf. Hai ngày này có người mời đi đánh bóng rồi."
Kỷ Nhân giờ chân bó thạch cao, golf đương nhiên đánh không nổi, sắc mặt càng thêm u sầu.
"Chị nè, chị nhất định phải mở chi nhánh trong trung tâm thương mại của anh ta sao? Nghe nói chỗ đó tiền thuê đắt lắm." Đổng Tường nhỏ giọng hỏi.
Trần tổng là giám đốc một tập đoàn bất động sản lớn, danh tiếng ở một số nơi không nhỏ. Ở thành phố bên cạnh, anh ta đang xây dựng một trung tâm thương mại lớn cũng sắp hoàn thành, Kỷ Nhân có ý định thuê mặt bằng trong đó.
Chỉ là suất thuê mặt bằng ở đó cực kỳ hiếm. Hơn nữa, còn có một chuỗi siêu thị lâu năm đã hợp tác với Trần tổng, cơ hội chẳng mấy sáng sủa. Nhưng Kỷ Nhân vẫn muốn cố gắng thương lượng.
Nàng đã muốn mở chi nhánh từ lâu mà chưa tìm được địa điểm và thời cơ phù hợp. Nếu có thể đặt chân vào trung tâm thương mại này, chắc chắn sẽ hấp dẫn được rất nhiều khách hàng.
"Tiền thuê đắt thì có đắt, nhưng lượng khách lớn, mà khách ở đó lại toàn người có tiền." Kỷ Nhân nói.
Nếu là siêu thị cũ, nàng chắc chắn không có tự tin gì để đi cạnh tranh. Nhưng sau khi nâng cấp mô hình siêu thị, khách hàng chất lượng cao khiến nàng lại bùng cháy niềm tin.
Tuy thương mại điện tử làm điêu đứng không ít đến các cửa hàng truyền thống, nhưng sau lần nâng cấp này, nàng phát hiện vẫn có rất nhiều người thích đi siêu thị, đặc biệt là những khách hàng có yêu cầu cao về chất lượng cuộc sống.
Họ chú trọng không phải giá cả, mà là trải nghiệm mua sắm và chất lượng sản phẩm. Mà chính chỗ đó... mới là thị trường hái ra tiền.
"Trần tổng là người địa phương phải không?" Kỷ Nhân trầm ngâm một lúc rồi đột nhiên hỏi.
"Đúng vậy, nhưng gia đình anh ta giờ định cư ở Ma Đô (Thượng Hải)."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!