Còn về việc tại sao lại khó chịu, thì dù Yến Tử có đào đất ba thước cũng không moi ra được.
Yến Tử khuyên nhủ hơn nửa ngày mà nàng vẫn cứ ngồi đấy, trơ như tượng gỗ, Yến Tử nghĩ nghĩ một hồi, bất đắc dĩ đành phải ra đòn sát thủ: "Chị mà không chịu đứng dậy nữa là em gọi điện cho bác sĩ Lục đấy, nhờ chị ấy đến mắng chị cho biết."
Quả nhiên Kỷ Nhân lập tức bật dậy như lò xo, ngoan ngoãn bò lên giường nằm.
Yến Tử nhìn cảnh ấy mà không khỏi cảm khái, bản thân mình là em gái, còn không bằng bác sĩ người ta nói mấy câu: "Thật muốn nhờ bác sĩ Lục đến trông chừng chị 24/7, chắc lúc đó chị ngoan lắm ha."
"Mơ đi, người ta mới không đến, đang bận đi xem mắt rồi." Kỷ Nhân lẩm bẩm nói.
"Xem mắt? Bác sĩ Lục đi xem mắt á?!" Đôi mắt tám chuyện của Yến Tử sáng rực.
Kỷ Nhân trở mình, không muốn nói thêm.
"Ui chu choa mẹ ơi, chị cẩn thận một chút, đừng có xoay lung tung chứ!" Yến Tử sợ đến toát mồ hôi, vội đỡ lấy vai nàng, cố gắng chỉnh nàng nằm ngay ngắn lại. Thấy Kỷ Nhân mặt mày ủ dột, lại không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc chị không vui cái gì vậy?"
"Chị cũng không biết......"
Theo lý mà nói thì nàng phải vui mới đúng. Nếu bác sĩ Lục thật sự gặp được người xứng đáng, nàng hẳn phải thật lòng vui cho bác sĩ Lục mới phải.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện này, nàng lại cảm thấy ngực nghẹn muốn chết, thở không nổi, toàn bộ thần kinh như bị đông cứng lại, trở nên chết lặng dại ra.
"Thôi ăn cơm trước đi." Yến Tử đỡ nàng ngồi dậy, kéo bàn nhỏ ra, mang ra toàn món nàng thích, kết quả đối phương chỉ thẫn thờ nhìn chén cơm.
Thất thần ăn được một lúc, Kỷ Nhân đột nhiên hỏi: "Người bạn trước kia mà em chơi thân nhất là ai vậy?"
"Là Lộ Lộ đó, từ lúc đi học tụi em đều dính cùng một chỗ, nhưng sau khi tốt nghiệp rồi thì ít gặp lắm, chỉ có Tết về mới gặp được. Sao chị hỏi thế?"
"Bạn em từng yêu đương chưa?"
"Uầy, con của người ta cũng ba tuổi rồi."
"Vậy lúc bạn em yêu đương, em có cảm thấy khó chịu gì không?"
"Khó chịu gì chứ. Lúc đó em đang theo chị ra ngoài kiếm tiền rồi, ai biết cậu ấy hẹn hò khi nào. Hơn nữa, sau kết hôn cậu ấy cũng ít liên lạc với em lắm, suốt ngày lo cho con, mỗi lần hẹn ăn cơm là lại nói không rảnh vì phải trông con."
"......"
Kỷ Nhân chọc chọc đồ ăn trong chén: "Bác sĩ Lục có thể sắp yêu đương rồi."
"Thật hả?"
"Ừ."
"Chà, vậy là tốt mà! Chúng ta có phải nên chúc mừng chị ấy một tiếng không ha?!" Yến Tử hớn hở.
Kỷ Nhân khó chịu liếc cô ấy một cái: "Sao em vui dữ vậy?"
"Ôi mẹ nó, chị có còn là người không, bác sĩ Lục đối với chị tốt như vậy, người ta yêu đương chúc mừng một tiếng thì có đã sao hả?!"
Kỷ Nhân bực bội tiếp tục chọc chọc chén cơm, cơm sắp nghiền thành bột mất rồi.
"...... Cô ấy yêu đương rồi thì còn đi chơi với chị được nữa sao?"
Yến Tử nhìn nàng hết nửa ngày, cuối cùng hiểu ra: "Là vì chuyện này mà chị buồn?"
Kỷ Nhân im thin thít.
"Tuy hơi làm ra vẻ, nhưng em có thể hiểu tâm trạng chị. Chị không có mấy người thân, khó khăn lắm mới quen được một người bạn tốt, nên đặc biệt quan tâm chị ấy. Giờ chị ấy sắp yêu đương, chị sợ chị ấy không còn quan tâm chị như trước nữa phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!