Lục Gia Hòa kiểm tra lại vết thương của nàng, sau đó cùng chủ nhiệm thương lượng, thấy nên đổi cho nàng một cái khung cố định mới. Chủ nhiệm nghe xong không ý kiến, Lục Gia Hòa liền sắp xếp luôn thời gian.
"Tối qua ngủ thế nào? Có đè lên vết thương không?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Chỉ cần động vào một chút là đau tỉnh dậy luôn, hoàn toàn không dám lộn xộn." Kỷ Nhân nói.
"Chiều nay tôi sẽ thay cho em một bộ nẹp khác ôm sát thân thể thoải mái hơn, giá hơi đắt một chút, nhưng em sẽ dễ chịu hơn nhiều, em có muốn đổi không?"
"Được được, đều nghe bác sĩ." Kỷ Nhân gật đầu cái rụp, không có nửa câu dị nghị.
Lục Gia Hòa xoay người đi sang phòng bệnh khác, Kỷ Nhân mới quay sang gọi đại tỷ hộ công mang canh ra cho nàng uống một ngụm: "Mặn ghê~"
Chà, cái hương vị này vừa nếm đã biết không phải tay nghề của Liễu Gia lão sư rồi, chắc chắn là tác phẩm của bác sĩ Lục.
Đại tỷ nhìn nàng, lắc đầu nói: "Mặn thì đừng có uống nữa, để tôi xuống lầu giúp cô làm —— Ơ kìa, sao cô uống sạch rồi?!"
"Đây là canh xương hầm nha, bổ cực kỳ luôn, không chỉ bổ canxi mà còn bổ cả natri clorua đó!"
Đại tỷ sửng sốt một lát: "Cái gì clo cái gì rua, tôi nghe không hiểu mấy người có học thức các cô nói gì hết."
Kỷ Nhân cười híp mắt, không ngờ mình cũng có thể giả mạo thành người có học thức thành công như vậy.
Chẳng bao lâu sau, Đổng Tường mang bữa sáng đến, tiện thể báo cáo cho nàng tình hình cụ thể của cửa hàng.
Tối qua cậu ta đã đến đó quay video và chụp ảnh cho nàng xem, chỉ nhìn diện tích và cách bố trí thôi, Kỷ Nhân vẫn khá hài lòng, trước khi ngủ còn đang tính toán xem nên trang hoàng và bày trí như thế nào.
"Tuy là khu giáp ranh ngoại thành, nhưng năm trước có một Tập đoàn công nghệ lớn mở chi nhánh ở đây, nhờ đó mà giá nhà cũng tăng lên, sức mua không cần lo. Gần đó cũng chỉ có một trung tâm thương mại lớn, thị trường vẫn còn dư địa." Đổng Tường phân tích cho nàng nghe.
Những điều cậu ta nói đều là những gì Kỷ Nhân quan tâm, nàng cảm thấy hài lòng với sự tiến bộ của cậu ta, hỏi: "Vậy siêu thị trước đó sao lại đóng cửa?"
"Chủ nhà nói là kinh doanh không tốt, nhưng em nghe lỏm được là ông chủ cũ làm rể nhà người ta, vụng trộm nuôi mấy cô nhân viên siêu thị, bị bên mẹ vợ đuổi ra ngoài, siêu thị cũng bay màu theo." Đổng Tường hạ giọng kể lại.
"Vậy nơi đó chính là miếng khoai lang phỏng tay rồi, tiền thuê hẳn là còn có thể thương lượng, chú đưa số điện thoại của chủ nhà cho chị." Kỷ Nhân nhận số điện thoại, nói: "Chị mấy ngày nay chỉ có thể ở bệnh viện, tiệm bida bên kia chú cứ để qua một bên, đi khảo sát trước giúp chị mấy chỗ, xem tình hình thực tế thế nào."
"Dạ được, chiều nay em sẽ chạy qua, video call cho chị xem."
"Ok, nếu được thì chuyển nhượng luôn tiệm bida đi, sau này chị chỉ sẽ tập trung làm siêu thị."
"Vâng, em hiểu rồi."
Kỷ Nhân gọi điện cho chủ nhà, đầu tiên thăm dò giá thuê, đối phương vừa mở miệng đã hét giá cao ngất, chết sống không chịu giảm.
"Nếu bên anh kiên quyết vậy thì tôi chắc phải cân nhắc thêm thôi." Kỷ Nhân làm bộ thở dài.
Bên kia bắt đầu do dự, hỏi: "Cô còn muốn cân nhắc gì nữa?"
"Tất nhiên là chuyện buôn bán rồi, con đường đó quá vắng vẻ, ông chủ cũ còn không kinh doanh nổi, tôi cũng không chắc có thể làm ăn được, tiền thuê lại cao như vậy, tôi cũng phải tính toán lại, chứ nếu tôi mà ngã thì biết làm sao bây giờ."
"Thế cô muốn như thế nào?"
"Mặt bằng lớn như vậy nếu muốn cho thuê ngay cũng khó lắm, kéo dài một ngày là một khoản lỗ không nhỏ. Thế này, chúng ta cùng nhượng bộ, anh hạ tiền thuê xuống một chút, tôi ký hợp đồng dài hạn, tái ký từng năm một, thế nào?"
"Tôi phải suy nghĩ thêm, không chỉ mình cô muốn thuê đâu."
"Tôi hiểu mà, vậy chúng ta cùng chậm rãi suy nghĩ thêm. Trước tiên thêm WeChat đi."
Sau khi thêm WeChat, Kỷ Nhân gần như có thể khẳng định hiện tại không có mấy người muốn thuê, ông chủ chỉ đang viện lý do để nâng giá mà thôi.
May mắn là giá thuê hiện tại nàng cũng có thể chấp nhận được, có thể trả giá được bao nhiêu thì trả, quan trọng là địa điểm này đáng giá mới được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!