Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta?

Xe xóc một cái, Kỷ Nhân "ai da" kêu khẽ, Lục Gia Hòa lập tức đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng, còn cẩn thận áp túi chườm đá lên chỗ sưng đỏ.

"Tôi có phải gãy xương rồi không?" Kỷ Nhân sắc mặt trắng bệch, hỏi nhỏ.

"Có khả năng là vậy, nhưng gãy đến mức độ nào thì phải chụp phim mới biết." Lục Gia Hòa nói.

"Vậy tôi có thể chỉ định chị làm bác sĩ chữa trị cho tôi được không? Tôi không muốn tìm bác sĩ khác."

"Trước tiên khoan nói chuyện này đã, sắp đến nơi rồi." Lục Gia Hòa lấy khăn giấy lau mồ hôi cho nàng, nhìn cánh tay sưng đỏ của nàng, trong lòng đau không nói nên lời.

Vừa rồi nhìn thấy nàng té ngã, suýt chút nữa dọa cô lên cơn đau tim rồi.

"Cũng không đau lắm đâu." Kỷ Nhân nhìn ra sự lo lắng trong mắt cô, cố cười nói, "Không chết được, đại nạn không chết tất có hậu phúc mà."

Lục Gia Hòa lẳng lặng đưa tay gạt sợi tóc dính trên mặt nàng, không nói một lời.

Trên xe còn ngồi gã đàn ông vừa đánh nhau, sắc mặt khó coi đến cực độ. Mỗi lần va chạm với người phụ nữ này, chưa bao giờ có chuyện tốt. Hắn âm thầm nhìn hai người họ, càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hắn cẩn thận quan sát một lúc, cuối cùng tìm ra được chỗ không ổn giữa hai người —— ánh mắt quá dính nhau.

"Các cô... có phải đang yêu đồng giới không?"

Vừa dứt lời, liền gặp hai cái nhìn lạnh lùng khinh thường.

Gã đàn ông chẳng hề để bụng, nhìn về phía Lục Gia Hòa, nói nhẹ nhàng: "Nếu các cô là đồng tính, vậy tôi có thể giải thích tại sao cô không cho tôi WeChat, hóa ra là vì... xu hướng giới tính không hợp."

Lục Gia Hòa nhướng mày: "Xu hướng giới tính của tôi liên quan gì tới anh? Dù là nam hay nữ, cũng chẳng ai thèm thích anh?"

"......" Tên đàn ông này mất vài giây mới phản ứng lại, "Khốn khiếp!"

Kỷ Nhân một bên chịu đựng cơn đau, một bên không kiềm chế được mà bật cười ngặt nghẽo.

Đến bệnh viện, khoa cấp cứu chụp phim cho nàng, rồi cố định lại cánh tay, làm một loạt các thủ thuật điều trị.

Cầm phim chụp, Lục Gia Hòa xem kỹ rồi nói: "Xương cánh tay bên trái bị nứt, nhưng không lệch, không sai khớp. Có thể điều trị bảo tồn, không cần phẫu thuật."

Kỷ Nhân nghe đến "không cần phẫu thuật " thì thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ ngay sau đó lại nghe thấy Lục Gia Hòa đang thảo luận với y tá sắp xếp nhập viện thì giật mình, "Nhất định phải nằm viện sao?" Kỷ Nhân tròn mắt.

"Đúng vậy, trước tiên ở bệnh viện quan sát hai tuần." Lục Gia Hòa nói.

"Nhưng tôi còn phải làm việc..." Kỷ Nhân lắp bắp nói nói, khi thấy ánh mắt Lục Gia Hòa càng lúc càng phẫn nộ, giọng nói nàng càng lúc càng nhỏ, "Thôi công việc thì ...... nằm viện trước... công việc để sau, được không?"

"Thế mới phải. Có cái gì quan trọng hơn thân thể của em?" Lục Gia Hòa lo liệu làm thủ tục nhập viện cho nàng, vừa tiện thể bắt gã đàn ông kia thanh toán tiền viện phí.

"Thật con mẹ nó xui tận mạng! Tôi còn bị cô ta đánh nữa, sao không bắt cô ta bồi thường tiền tổn thất tinh thần cho tôi?!" Gã đàn ông hùng hùng hổ hổ gào lên nhưng vẫn móc tiền ra trả.

"Nếu anh có gì bất mãn, chúng ta có thể chọn báo cảnh sát rồi thương lượng." Lục Gia Hòa giọng trầm nói.

"Thôi, ông đây còn bận việc!" Gã đàn ông đưa tiền xong, mặt mũi khó chịu rời đi.

Kỷ Nhân được đưa đến phòng bệnh, cánh tay bị treo lên, thấy người hộ công bước vào cùng Lục Gia Hòa, liền bật cười: "Há há, đại tỷ, thật có duyên quá, lại gặp nữa rồi!"

"Ơ kìa, là cô hả, sao lại vào viện thế này?" Đại tỷ hộ công nhìn thấy Kỷ Nhân, cũng cảm thấy thân thiết.

"Đánh nhau với người ta."

"Lợi hại quá ta."

"......" Lục Gia Hòa đau đầu xoa huyệt thái dương, rồi giúp Kỷ Nhân liên lạc với Yến Tử để các cô ấy đến đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!