Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa.

"Chơi vui." Lục Gia Hòa nói.

"......"

Kỷ Nhân lập tức tưởng tượng đến cảnh đoạn nói chuyện phiếm hôm đó bị lôi ra phát sóng lại, liền cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.

"Chị mau xóa nó đi!" Kỷ Nhân năn nỉ.

"Không."

"Không thì chị xóa luôn tôi đi, tôi không còn mặt mũi nào để gặp người khác nữa rồi!"

"À......" Lục Gia Hòa trầm ngâm.

Kỷ Nhân vừa thấy thế, tim đập loạn xạ!

Qua nửa phút, nàng cẩn thận nhỏ giọng hỏi: "Thế nào? Chị đang suy xét thật sao?"

"Quả nhiên người Đông Bắc rất thích dùng câu đảo ngược." Lục Gia Hòa nghiêm túc tổng kết.

"???" Kỷ Nhân phát điên, "Trọng tâm là cái này sao? Hả?! Hả?! Hả?!"

Lục Gia Hòa cười, giơ tay vuốt vuốt cái đầu đang xù lông của nàng: "Được rồi, được rồi, về nhanh đi, tôi đói bụng rồi."

"Chị muốn ăn gì?" Kỷ Nhân quay người đội mũ bảo hiểm cho đàng hoàng, bước lên xe hỏi.

"Gọi cơm hộp đi, tôi chỉ muốn về nhà nằm thôi." Vừa ngồi lên xe, Lục Gia Hòa rất tự nhiên ôm lấy eo nàng.

Kỷ Nhân nhạy cảm hít vào một hơi, nghẹn lại trong bụng, mãi một lúc sau mới từ từ thở ra.

Lần trước chở cô cũng ôm kiểu này, khi đó không có cảm giác gì, sao hôm nay lại đột nhiên thấy tim đập loạn thế này?

Nàng lắc đầu, xua đuổi mấy suy nghĩ linh tinh, tập trung lái xe. Rất nhanh đã đưa người về đến nhà.

Vừa bước vào nhà, Lục Gia Hòa liền mềm nhũn nằm bẹp xuống sofa, nhắm mắt dưỡng thần.

Kỷ Nhân đi lại quanh quẩn trong nhà, tiện tay đặt đồ ăn, rồi lại tự nhiên đi tìm sách trong thư phòng, vô cùng thoải mái đến mức cứ như nhà mình.

Cơm hộp được giao đến, Kỷ Nhân mới đánh thức Lục Gia Hòa: "Ăn cơm thôi, bác sĩ Lục."

"Được." Lục Gia Hòa ngồi dậy, xoa xoa cánh tay, hỏi: "Có tìm thấy quyển nào hay không?"

"Chỉ xem qua chút thôi, sợ làm phiền chị nghỉ ngơi nên không dám ồn ào, nhưng xem ra chắc đã đánh thức chị rồi." Kỷ Nhân bất đắc dĩ nói.

"Chợp mắt một chút là đủ rồi." Lục Gia Hòa cười nói.

Hai người ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện mấy ngày gần đây. "Những nhà cung cấp rau củ kia, em đều thương lượng ổn cả rồi sao?" Lục Gia Hòa hỏi.

Kỷ Nhân ngạc nhiên nhìn cô: "Chị làm sao biết được?"

"Yến Tử nói cho tôi."

"À, nói chung là cũng xong xuôi rồi, gần đây khắp nơi đều tăng giá, bất đắc dĩ chúng tôi cũng phải tăng giá theo, chỉ có thể cố gắng giảm bớt tổn thất trong quá trình vận chuyển." Kỷ Nhân nói.

Thực ra, rau củ là mặt hàng lợi nhuận thấp mà hao hụt lại cao nhất trong siêu thị. Vấn đề an toàn thực phẩm ngày càng bị kiểm soát nghiêm ngặt hơn, cần tốn không ít chi phí để kinh doanh, giá cả lại dễ bị phàn nàn, một khi tăng giá còn dễ bị chửi mắng.

Thực sự là không có cách nào khác, mở một siêu thị thì cần phải bán những sản phẩm cơ bản này. Tuy vất vả một chút, nhưng đây mới là thứ thu hút khách hàng nhất.

Không phải ai cũng sẽ hàng ngày đi siêu thị mua đồ ăn vặt hay trái cây, nhưng chắc chắn sẽ đến mua thực phẩm, mua xong thực phẩm rồi tiện thể xem thêm các mặt hàng khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!