Ngày hôm sau, vừa tờ mờ sáng, Yến Tử đã phóng thẳng đến bệnh viện.
"Đoán xem em mang cho chị cái gì ngon nè~"
Kỷ Nhân vừa mới rời giường, hộ công đại tỷ đang giúp nàng rửa mặt.
Nàng ngẩng đầu lên, thấy Yến Tử xách một giỏ trái cây sáng bóng tinh tươm, liếc cái liền nhận ra loại "siêu thị cao cấp chỉ bán cho người nhiều tiền ít lý trí". Sắc mặt lập tức tối sầm: "Chị mở cái siêu thị là để em suốt ngày ra đó lấy sao?"
"Em phục chị rồi, em lấy tới để cho người khác ăn chắc?" Yến Tử cầm trái cây đi vào phòng vệ sinh rửa sạch, xong việc ra thấy những bệnh nhân cùng phòng đều nhìn chằm chằm mình. Thế là cô thân thiện chia cho mọi người mỗi người một quả táo.
Kỷ Nhân: "......" Còn nói không phải lấy cho người khác ăn?
Đón lấy ánh mắt u oán của "bệnh nhân chính chủ", Yến Tử cười khì khì, nói với mọi người: "Chị tôi mấy hôm nay nhờ mọi người chăm sóc nhiều."
"Yên tâm, nhất định nhất định, mọi người đều chăm sóc lẫn nhau mà." Bệnh nhân giường bên cạnh cười nói.
"Táo của chị đâu?" Kỷ Nhân hỏi.
"Chưa gọt đâu, chị ăn sáng trước đi."
"Không cần gọt."
"Em cứ phải gọt." Yến Tử ngồi cạnh giường, vừa gọt táo vừa ngân nga.
"Đúng rồi, chiếc xe của chị nhớ nhờ Đổng Tường mang đi sửa một chút."
"Em biết rồi. Mà em nói này, chị sau này đừng đi cái xe đó nữa, nguy hiểm chết đi được. Có ô tô thì không đi, lại thích phi cái xe máy trông như quái thú, lại không phải lần đầu xảy ra chuyện."
Chiếc xe đầu tiên Kỷ Nhân mua chính là xe máy. Loại cổ lỗ sĩ, nổ máy lên là rung cả xóm. Hồi đó Yến Tử còn thích ngồi sau, cảm giác rất "ngầu", hai người phóng trên phố mà gió quật muốn gãy cổ.
Kết quả mùa đông năm đó, lên dốc không cẩn thận bị trượt một phát, may mắn kịp thời ổn định phanh lại, không bị ngã, nhưng lần đó vẫn để lại bóng ma tâm lý cho Yến Tử, đến giờ rất ít khi ngồi xe máy của Kỷ Nhân.
"Thói quen rồi, còn tiết kiệm nữa." Kỷ Nhân nói.
"Vậy chị mua xe điện không phải được sao?"
"Chị cô có bệnh chắc, nói làm ăn cần bề thế, nếu mua chiếc xe đắt để trong nhà đốt tiền, còn mua xe điện thì thật là có tiền mà không biết tiêu."
"Em thật sự phục chị rồi."
Người nghèo đột nhiên giàu, rất nhiều người sẽ xúc động tiêu xài hoang phí.
Kỷ Nhân thì ngược lại, tiền cũng kiếm không ít, nhưng vẫn keo kiệt.
Trong thẻ cũng không tích lũy được tiền, bất quá không phải nàng cầm đi tiêu phí, mà là đi làm dự án khác.
Cứ như có nghiện kiếm tiền vậy, mỗi khi một việc kinh doanh ổn định, nàng lại phải cân nhắc làm tiếp dự án gì.
"Ăn đi." Yến Tử đưa quả táo đã gọt cho nàng. Lúc này, vài người y tá bác sĩ đi vào, trong đó vị bác sĩ Lục có chút quen mặt.
Yến Tử cầm khăn giấy lau tay, lại phát hiện Kỷ Nhân có chút căng thẳng mà ngồi thẳng lên, ánh mắt luôn hướng về phía bác sĩ Lục, giống hệt dáng vẻ học sinh khi lão sư vào lớp.
"Chị, sao trông chị có vẻ sợ hãi thế?" Yến Tử nhỏ giọng hỏi.
"Ai sợ?" Kỷ Nhân lầm bầm nói thầm một tiếng, rồi nằm bẹp xuống gối, làm bộ dáng "ăn không ngồi rồi".
"Bác sĩ Lục, hôm qua em biểu hiện ngoan lắm! Bác sĩ có thể cho em con vịt được không?" Cậu bé nói.
"Có thể." Lục Gia Hòa cười từ trong túi lấy ra con vịt, xoa xoa đầu cậu, sau đó đi đến bên giường Kỷ Nhân, theo thường lệ hỏi han: "Đầu gối thế nào? Có đau không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!