Lặng im vài giây, Kỷ Nhân liền ôm điện thoại điên cuồng gào thét: "Không phải chị! Không phải chị đâu!!! Sao lại có thể là chị được chứ! Chị đừng có mà đoán mò, ngao~~!"
Đầu bên kia, Lục Gia Hòa khẽ nhếch môi, cười khẽ: "Vậy là tôi đoán sai rồi sao?"
"Còn không phải sao! Tuyệt! Đối! Không! Phải! Chị!!" Tiếng hét của Kỷ Nhân vang vọng khắp căn phòng nhỏ, đến mức bức tường cũng muốn run rẩy.
"Vậy mơ thấy ai thế? Người bạn nào của em à?" Lục Gia Hòa cố nhịn cười, giả vờ bình tĩnh hỏi như không có gì.
"Một người bạn cũ thôi, chị không biết đâu, cũng chưa từng gặp qua! Thôi thôi, muộn rồi, tôi phải ra ngoài, không nói chuyện nữa đâu, bye bye bye bye bye!!" Kỷ Nhân chột dạ vội vã kết thúc cuộc gọi.
Lục Gia Hòa đứng cạnh cửa sổ, buông điện thoại xuống, nhìn gương phản chiếu gương mặt tươi rói của mình, khóe miệng càng ngày càng cong lên.
"Ra ăn cơm thôi." Liễu Gia đẩy cửa phòng ra, vừa thấy con gái mình đang cười ngây ngô với cửa sổ thì giật mình hoảng sợ: "Con đang làm gì đấy?"
Lục Gia Hòa cười rồi quay người lại, bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển, đặt tay lên vai lão mẹ hướng về phòng khách: "Ăn cơm, ăn cơm~."
"Mùi gì vậy?" Liễu Gia ngửi thấy mùi nước hoa trên người con gái, "Sao con lại xịt nước hoa? Con làm việc không phải không được dùng sao?"
"Tan tầm rồi dùng thì có sao đâu." Lục Gia Hòa nói.
"Nhưng con vẫn luôn không thích nước hoa mà, trước đây mẹ mua cho, chưa thấy con dùng lần nào."
"Gần đây lại thích dùng thôi, được hơm?" Lục Gia Hòa ngồi xuống vị trí, ngửi thấy mùi hương trên tay mình, còn có chút mùi hương nhàn nhạt ở cổ, rất lâu phai.
Cũng không biết trên giường của Kỷ Nhân còn có mùi hương này không nữa.
Trước khi rời đi, cô đã lén xịt một chút nước hoa lên giường người ta, đúng loại mà Kỷ Nhân thích nhất.
Vừa nghĩ tới hành vi lén lút của mình, cô lại không nhịn được bật cười.
"Nhìn cái mặt con kìa, chắc chắn là đang yêu!" Liễu Gia đưa đôi đũa cho chồng, cười nói.
"Sớm, con đang yêu đương rồi phải không?" Giáo sư Lục hỏi.
"Còn sớm lắm." Lục Gia Hòa nói.
"Người ta là ai, làm nghề gì?" Liễu Gia hứng thú hỏi ngay.
Lục Gia Hòa ngẩn ra một chút, cầm muỗng múc canh, giọng điệu nhàn nhạt như không nói: "Gấp gì, còn chưa theo đuổi xong, chờ theo đuổi được rồi nói sau."
"Ôi trời, hóa ra thật sự là con chủ động sao, nhìn vẻ này chắc là người không tệ đâu, có rảnh đưa về cho ba mẹ gặp thử nha." Liễu Gia mong chờ nói.
Lục Gia Hòa cúi đầu uống một ngụm canh, liền le lưỡi: "Con biết ba mẹ nóng lòng, nhưng đừng vội, vội vàng chỉ có thể uống phải canh nóng thôi."
"Uống chậm thôi." Liễu Gia liếc con gái, rồi nghi hoặc hỏi: "Bộ quần áo này sao mẹ chưa thấy con mặc bao giờ?"
"Đẹp không?"
"Không giống phong cách thường ngày của con."
"Phong cách có thể thay đổi được mà, biết đâu sau này con sẽ có nhiều phong cách khác nhau. Mẹ, con còn định nhuộm mái tóc này thành màu xanh lá cây nữa." Lục Gia Hòa chỉ chỉ vào tóc mình.
"Con dám!"
Lục Gia Hòa đương nhiên là không dám, chỉ nói vậy thôi, chỉ thuận miệng chuyển đề tài qua chuyện khác.
•
Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ 1/5. Trời trong nắng ấm, Lục Gia Hòa mở điều hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!