Trong lúc ăn sáng, Kỷ Nhân ngồi thất thần gặm miếng bánh mì, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc trộm Lục Gia Hòa một cái, trong đầu toàn là câu nói kia: Thoạt nhìn rất câu dẫn.
Câu này... rốt cuộc là có ý gì chứ?
Chỉ là đánh giá theo nghĩa đen, hay là có ý sâu xa gì khác?
Nghĩ mãi cũng không ra, Kỷ Nhân cảm giác đầu mình sắp cháy khét tới nơi. Mà nhìn qua Lục Gia Hòa bên kia lại như không có chuyện gì, vừa nói vừa cười cùng Yến Tử, thảo luận chuyện giá nhà.
"Khoảng hai tháng nữa, ba mẹ Đổng Tường có thể sẽ về bên này, muốn mua cho hai đứa em một căn hộ nhỏ. Bác sĩ Lục là người địa phương, chị thấy mua ở đâu là ổn nhất?" Yến Tử hỏi.
"Phải xem ngân sách thế nào. Nếu dư dả thì chắc chắn trung tâm thành phố là lựa chọn tốt nhất. Còn ít hơn thì có thể xem khu ven biển, gần nhiều trường học, chỉ là bệnh viện hơi ít. Khu ngoại ô thì có thể xem xét khu phía bắc, phong cảnh đẹp, không khí tốt, rất thích hợp ở." Lục Gia Hòa nói.
Yến Tử lại tiếp tục hỏi thêm mấy chi tiết khác. Kỷ Nhân thì ngồi bên cạnh, không nghe nổi chữ nào, chỉ toàn chăm chăm dán ánh mắt lên người Lục Gia Hòa.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của nàng, Lục Gia Hòa quay đầu nhìn nàng một cái, thần sắc bình thường cười nói: "Em nhìn tôi làm gì?"
"Không có gì." Kỷ Nhân cũng không biết vì sao có chút chột dạ, theo bản năng tránh mắt sang một bên.
Chờ Yến Tử đứng dậy đi toilet, Kỷ Nhân mới tìm được cơ hội, thò đầu lại gần, hạ giọng hỏi: "Bác sĩ Lục, câu nói lúc nãy của chị có ý nghĩa gì vậy?"
"Câu nào?" Lục Gia Hòa vừa uống sữa bò vừa hỏi.
"Chính là... cái câu 'câu dẫn' đó..." Kỷ Nhân ngập ngừng nói.
Lục Gia Hòa nghiêng mắt nhìn nàng, khóe môi khẽ cong: "Em lại đang trêu tôi sao?"
Kỷ Nhân sửng sốt, nghi hoặc nhìn cô: "Tôi đâu có?!"
"Hừm? Có phải em là người chủ động ôm tôi không?"
"Đúng vậy."
"Có phải em là người chủ động bế tôi lên giường không?"
"Ờ... cũng đúng."
"Có phải em là người hôn...... cắn vai tôi không?"
"...... cũng phải." Kỷ Nhân nghệt mặt. Càng nghe càng thấy hình như không đúng ở đâu đó, nhưng đúng thật nàng có hơi thân thiết quá mức. Không trách được bác sĩ Lục nghĩ nhiều, căn bản là nàng trong lúc vô tình có những hành vi thân mật!
"Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi thật sự không cố ý." Kỷ Nhân chắp tay trước ngực, vội vàng xin lỗi Lục Gia Hòa.
"Thôi, thấy em cũng là lỡ tay chứ không cố tình, nể mặt em lần này cho qua." Lục Gia Hòa cười nói.
"Được được được, bác sĩ Lục chị đúng là người tốt!"
Lục Gia Hòa đứng dậy đi vứt rác, quay đầu nhìn thấy Kỷ Nhân ngồi đó hai tay ôm đầu, tóc tai rối như ổ quạ, khóe môi không nhịn được khẽ cong lên.
"Em có quần áo nào không?" Quần áo Lục Gia Hòa hôm qua mới giặt, trên người vẫn là áo ngắn tay của Kỷ Nhân.
"Có có." Kỷ Nhân đứng lên, dẫn cô đi chọn quần áo, "Chị cứ thoải mái chọn."
Lục Gia Hòa xem qua từng bộ một, chọn chiếc áo hoodie cùng quần jean. Khi cô thay đồ bước ra, Yến Tử cười phá lên: "Bộ quần áo này có phải hơi quá rộng không? Hay là bác sĩ Lục mặc của em đi, hai chúng ta thân hình cũng không chênh lệch nhiều lắm."
"Này, em bớt giỡn đi, đừng có mà chiếm tiện nghi bác sĩ Lục." Kỷ Nhân nói.
Yến Tử quay đầu liền cho nàng một đấm: "Ít ra mặc đồ em còn hợp hơn mặc đồ chị đó nha."
"Không sao, cứ mặc bộ này, hiện tại không phải đang lưu hành phong cách oversize sao, rất ổn mà." Lục Gia Hòa buộc tóc lên, thắt thành đuôi ngựa cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!