Một thoáng không để ý, đã hơn ba giờ sáng. Lục Gia Hòa có chút mệt mỏi, nhìn đồng hồ rồi đứng dậy tạm biệt: "Không còn sớm nữa, tôi phải về ngủ thôi."
"Giờ này rồi, về cái gì nữa, dứt khoát ở lại chỗ tôi một đêm đi." Kỷ Nhân vội giữ lại, muộn lắm rồi, nàng để bác sĩ Lục một mình ra ngoài cũng không yên tâm.
Lục Gia Hòa bước chân khựng lại, quay đầu nhìn nàng: "Có tiện không?"
"Có gì mà không tiện? Chị xem tôi da mặt dày ở nhà chị bao lâu rồi?" Nói xong, Kỷ Nhân lập túc tháo chiếc túi trên vai cô xuống, "Quyết định vậy đi, chị ngủ phòng tôi." Kỷ Nhân nói
"Thế còn em?"
"Tôi ngủ sofa."
Đưa Lục Gia Hòa vào tắm rửa xong, Kỷ Nhân vội vàng thay chăn ga gối nệm sạch sẽ, lại nhìn căn phòng có chút bừa bộn, ghét không thể đốt sạch mấy thứ này, chướng mắt thật sự.
Chỗ lộn xộn thế này, lỡ đâu bác sĩ Lục chê không chịu được chỗ này của nàng.
Lục Gia Hòa tắm rửa xong, thấy nàng đang vội vàng dọn dẹp phòng, hỏi: "Em đang vội gì vậy?"
"Phòng tôi hơi lộn xộn, chị tạm chịu khó một chút......" Kỷ Nhân thở dài thườn thượt.
Lục Gia Hòa bật cười, ngồi xuống mép giường: "Tôi không phải kiểu tiểu thư được nuông chiều từ bé như em tưởng đâu."
"Chị không phải mắc bệnh sạch sẽ sao?"
"Em không phải vừa thay hẳn bộ ga gối giường mới toanh sao?"
Kỷ Nhân gãi gãi đầu, rũ đầu xuống, không cẩn thận liếc thấy một mảng da thịt trắng nõn sáng lóa thấy trước ngực cô.
Ở lại qua đêm đột xuất, Lục Gia Hòa dĩ nhiên cũng không mang theo đồ ngủ, Kỷ Nhân tìm cho cô chiếc áo trắng tay ngắn của mình, bản thân nàng mặc đồ cũng đều rộng thùng thình, càng đừng nói đến Lục Gia Hòa.
"Chị ngủ mà còn mặc nội y hả?" Kỷ Nhân buột miệng hỏi.
Lục Gia Hòa ngẩng đầu, tay kéo cổ áo lại, cười như không cười: "Vậy giờ tôi cởi ra nhé?"
Kỷ Nhân lập tức phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, vội vàng vẫy tay loạn xạ: "Không cần không cần, chị muốn mặc sao thì mặc."
Lục Gia Hòa mỉm cười, lên giường nằm. Đợi Kỷ Nhân ra ngoài rồi mới lặng lẽ duỗi tay tháo nội y. Ai ngờ vừa tháo ra, thì cửa phòng đột nhiên bị mở toang.
"Ngày mai chị..." Kỷ Nhân nhìn thấy chiếc áo lót trong tay cô, theo bản năng liếc mắt nhìn về trước ngực, đột nhiên thấy hành vi của mình giống như kẻ b**n th**, giật mình vội vàng lui ra ngoài, thò đầu qua khe cửa nhỏ hỏi: "Ngày mai chị còn ăn sáng không?"
Khóe miệng Lục Gia Hòa khẽ cong, thong dong nằm xuống: "Chắc tôi không dậy sớm vậy đâu."
"À được, vậy chúng ta ngủ đến tự nhiên tỉnh. Bác sĩ Lục, ngủ ngon nhé."
"Ngủ ngon, Kỷ Nhân."
Kỷ Nhân sững sờ, hốt hoảng nằm xuống sofa, cảm nhận dư vị bác sĩ Lục gọi tên mình, càng ngẫm càng thấy tên mình thật hay ho.
Ngủ ngon, Kỷ Nhân, cũng thật dễ nghe.
Cảm ơn cảnh sát.
Suýt chút nữa thì thành "Ngủ ngon, Anh tử." rồi
***
Sáng hôm sau, 9 giờ, Kỷ Nhân bị ánh nắng ngoài cửa sổ đánh thức.
Kéo rèm lại xong, nàng lại lăn về sofa, lăn tới lăn lui vẫn không ngủ lại được nữa. Lấy điện thoại ra nghịch chơi, ánh mắt lơ đãng dừng lại ở cửa phòng ngủ, nghĩ đến bác sĩ Lục đang ngủ ở bên trong, liền theo bản năng thả nhẹ động tác, ngay cả chạm màn hình điện thoại cũng không dám dùng sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!