Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không?

"Bác sĩ Lục, chị vì sao lại không thích người phụ nữ kia vậy?" Kỷ Nhân gắp một cái sủi cảo hấp, chấm qua nước tương, lại lăn thêm vòng sa tế, rồi ung dung nhét nguyên cái vào miệng.

"Không thích chính là không thích thôi." Lục Gia Hòa nhìn nàng ăn đến hăng say, bản thân cũng thấy bụng réo theo, cũng ăn luôn một miếng, nhai chậm rãi.

"Cô ấy lớn lên cũng khá xinh đẹp mà, nhìn qua tính tình cũng không tệ, nói về điều kiện 'phần cứng' thì miễn cưỡng cũng coi như xứng với chị rồi đó." Kỷ Nhân nói.

"Vậy theo ý em là tôi nên hẹn hò với cô ấy phải không?"

Kỷ Nhân nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lại lắc đầu: "Nhưng tính cách của cô ấy không hợp với chị."

"Không hợp ở chỗ nào?"

Kỷ Nhân uống một ngụm sữa đậu nành, nói: "Chị có thể trở thành bạn tốt với bất cứ ai, nhưng cô ấy lại đối với bạn của chị lại nảy sinh địch ý không thể hiểu nổi, thế này thì không hợp, không hợp!"

Lục Gia Hòa cười khẽ, gắp chiếc sủi cảo cuối cùng: "Em nhìn người cũng khá chuẩn đó, mới gặp cô ấy có mấy lần, nói chuyện với nhau chưa được mấy câu, mà đã đoán ra chỗ mâu thuẫn giữa chúng tôi, ngay cả Lý Thần Dao cũng chưa phát hiện ra."

"Chứ sao nữa, làm bạn của chị thì tôi phải nghiêm khắc trấn cửa ải cho chị mới được!" Kỷ Nhân nói với giọng khí thế mười phần.

"Được, vậy em cứ trấn cửa ải cho tốt. Nếu gặp ai phù hợp thì nhớ giới thiệu cho tôi."

Kỷ Nhân nhíu mày suy nghĩ cẩn thận một hồi, thật sự không nghĩ ra ai phù hợp cả, nhưng ngoài miệng vẫn gật đầu đáp ứng: "Được, tôi nhớ rồi."

Cơm nước xong, Kỷ Nhân theo cô về nhà, trả sách cũ, tiện thể mượn thêm sách mới.

Bác sĩ Lục sẽ căn cứ vào trình độ đọc và mức độ hứng thú của nàng để đề xuất những cuốn sách phù hợp cho nàng xem.

"Em đọc tạp chí phỏng vấn và tiểu thuyết cũng kha khá rồi, có muốn thử qua loại xã hội học không?"

"Xã hội học?"

"Đúng vậy, lúc mới bắt đầu nên đọc đa dạng một chút, thử nhiều thể loại khác nhau, tìm ra cái nào khiến mình hứng thú nhất, rồi mới từ từ đào sâu dần." Lục Gia Hòa chọn cho nàng hai quyển sách xã hội học.

Một quyển 《Quê cha đất tổ Trung Quốc》, một quyển 《Lược sử loài người》.

"Em từng đi qua nhiều nơi, có thể bắt đầu bằng quyển đầu tiên, biết đâu lại cảm thấy dễ hiểu hơn những người khác. Còn quyển sau thì đọc chậm rãi, nếu thật sự không hứng thú thì bỏ cũng được."

"Tôi biết rồi."

Để phòng trường hợp nàng đọc hai quyển đó rồi mất hết hứng thú đọc sách, Lục Gia Hòa lại tiện tay thêm cho nàng một quyển tiểu thuyết 《Xán lạn ngàn dương》.

"Cuốn này là tiểu thuyết, em nếu thấy chán có thể đọc để giải trí một chút."

"Rõ." Kỷ Nhân lướt qua phần tóm tắt, đại khái là chuyện hai người phụ nữ đấu tranh giữa số phận, đọc xong liền há hốc miệng không khỏi kinh ngạc: "Chị định cho tôi 'đi công tác' Afghanistan luôn hả? Tôi chưa đọc tiểu thuyết nước ngoài bao giờ, đọc có cần lưu ý gì không?"

"Lưu ý chuẩn bị sẵn khăn giấy." Lục Gia Hòa bình thản nói.

"...... Bảo sao dạo gần đây nước mắt tôi càng dễ rơi, hóa ra là tại mấy quyển sách chị cho, vừa mở ra đọc là y như mở vòi nước, không khóa lại được." Kỷ Nhân trêu chọc.

"Bộ hướng dẫn đọc sách này kích hoạt năng lực đồng cảm của em rồi còn gì." Lục Gia Hòa bật cười nói.

Kỷ Nhân ôm ba quyển sách về nhà, nghe lời Bác sĩ Lục, mở quyển đầu tiên 《Quê cha đất tổ Trung Quốc》 ra xem.

Hai tiếng sau, nàng không nhịn được gọi điện cho Lục Gia Hòa: "Bác sĩ Lục, tôi đang đọc sách nè, có một số nội dung tôi thấy hơi tối nghĩa. Nhưng mà cũng có rất nhiều thứ tôi lại quen thuộc, những thứ bình thường tưởng chừng nhỏ nhặt không để ý tới, hoá ra lại có dấu vết để lại và có quy luật! Tôi chưa từng đứng ở góc độ này để tự hỏi về những gì mình thấy và trải qua!"

"Xem ra là đọc vô rồi." Lục Gia Hòa cười vui vẻ, "Em đọc đến đâu rồi?"

"Mới xong ba chương đầu......"

"Giữa chừng không làm chuyện khác chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!