Khoảng cách tới bữa tối còn một đoạn thời gian, hai người liền ngồi ngẩn ra trong nhà một hồi.
Kỷ Nhân hăng hái dẫn Lục Gia Hòa đi tham quan căn nhà thuê của mình: "Đây là chỗ tôi ngủ, còn phòng bên cạnh là để chứa đồ lặt vặt."
"Nhà cô... sao trông như cái kho hàng vậy?" Lục Gia Hòa đứng ở cửa phòng chứa đồ, ngạc nhiên nhìn những thứ bên trong, thật là cái gì cũng có.
"Có một phần là đồ của Yến Tử, phòng bọn họ không đủ chỗ nên chất hết qua chỗ tôi." Kỷ Nhân đá đá một cái thùng to tướng trước mặt, "Đây này, toàn bộ ở đây đều là quần áo thay mùa của nó."
"Vậy còn quần áo của cô đâu?"
"Đều ở trong tủ quần áo." Kỷ Nhân vừa mở tủ quần áo trong phòng ngủ, liền cả đống quần áo ào ra, rõ ràng toàn là những món vừa rồi từ trên sofa chuyển qua đây. Nàng vội vàng nhét vào, xấu hổ cười khì khì.
"Chỉ có thế này thôi sao?" Lục Gia Hòa bật cười chỉ chỉ vào toàn bộ quần áo bên trong tủ.
"Phải đó, mang nhiều quá thì mệt, chuyển nhà cũng phiền. Mặc được là được rồi." Kỷ Nhân với chuyện ăn mặc cũng không quá chú trọng, trừ mấy bộ nghiêm túc mặc đi làm, còn lại toàn là quần áo hàng ngày dùng đi dùng lại với tần suất cao.
Ví dụ như chiếc áo hoodie trên người, một năm bốn mùa có thể mặc ba mùa, không cần quá cầu kỳ.
"Người khác ăn mặc đẹp đẽ, dù gì cũng có nhu cầu tìm đối tượng, thu hút bạn đời, còn tôi thì không có nhu cầu đó." Kỷ Nhân nói một cách tùy tiện.
Lục Gia Hòa nhìn chiếc áo nàng mới thay, khẽ ho khan một tiếng: "Còn nước không?"
"Có, chờ tôi một chút." Kỷ Nhân chạy vào bếp, ấm nước vừa nguội, nhiệt độ vừa phải.
Bếp cũng không lớn, nhìn ra là ngày thường không nấu nướng gì, Lục Gia Hòa đứng ở cửa hỏi: "Giữa trưa các cô ăn gì?"
Kỷ Nhân vừa nghiêng bình nước, vừa liệt kê tên các món ăn, sau đó quay người đưa nước cho cô.
Lục Gia Hòa uống hai ngụm: "Cô bé kia nấu có ngon không?"
"Nấu khá ngon, tôi suýt ăn no căng." Kỷ Nhân cười hớn hở nói, "Trước kia nó còn rất sợ tôi, không ngờ lần này quen rồi, nói chuyện vô cùng nhiều, cái gì cũng kể với tôi, hoàn toàn coi tôi như đại tỷ tri tâm."
Lục Gia Hòa không nói gì, chỉ im lặng uống thêm vài ngụm rồi đưa ly lại cho nàng: "Rót thêm chút nữa đi, đại tỷ tri tâm."
Kỷ Nhân phì cười: "Vậy buổi tối ăn gì giờ?"
"Cô quyết định đi, dù sao tôi cũng không biết nấu."
"Vậy đi ăn gà hầm trái dừa đi, thanh đạm."
"Được, vừa hay uống được chút canh gà, không cần uống rượu."
"Uống rượu?" Kỷ Nhân lắc muốn rớt cái đầu, "Tôi không muốn uống nữa, bạn trai của Lý Phương tửu lượng kinh khủng, suýt nữa chuốc tôi nằm sấp xuống bàn."
"Lý Phương có bạn trai rồi sao?"
"Đúng rồi, làm nghề giao đồ ăn, người cần mẫn, kiếm được không ít, tính tình lại thật thà, chỉ có điều nói năng hơi vụng."
"Vậy là tốt rồi." Lục Gia Hòa mỉm cười.
"Đúng vậy, đối xử với em ấy cũng tốt nữa." Kỷ Nhân cũng cười theo, "Giống như Yến Tử với Đổng Tường, đều là bạn từ nhỏ."
"Yến Tử với Đổng Tường là thanh mai trúc mã sao?"
"Đúng vậy, hai đứa từ nhỏ chính là bạn thân. Lúc mẹ Yến Tử mất, Đổng Tường giúp rất nhiều, sau này tôi ra ngoài làm công, nó cũng theo chạy ra, nói muốn kiếm tiền cho Yến Tử đi học. Tôi đuổi nó về tiếp tục học, bảo nó ở trường chăm sóc Yến Tử nhiều hơn." Kỷ Nhân lắc đầu thở dài, buồn cười nói, "Kết quả, Yến Tử cũng giống tôi, cũng không phải người có thiên phú học tập, nên Đổng Tường lại trở thành người có bằng cấp tốt nhất trong ba đứa, trúng tuyển đại học chuyên khoa."
Lục Gia Hòa cười khẽ, nghiêng đầu nhìn nàng: "Kỳ thật tôi cảm thấy cô rất thông minh, đầu óc nhanh nhẹn, còn có thiên phú ngôn ngữ, tuyệt đối không giống người 'không có thiên phú học tập' đâu."
"Nhưng tôi từ nhỏ thành tích học dở tệ, cô là người đầu tiên nói tôi thông minh đó, ngay cả lão sư cũng chưa từng nói thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!