Lý Thần Dao thật sự có mắt mà không dám nhìn nữa, cũng chẳng nghĩ đến việc phá đám kế hoạch cưa gái của Lục Gia Hòa, liền chuồn sang chơi ở mấy bàn cách xa xa.
Trong lúc Kỷ Nhân "tay cầm tay" chỉ dạy, Lục Gia Hòa liên tục đánh trúng bốn quả bóng liền, khí thế bừng bừng. Nhưng mấy quả sau có độ khó cao hơn, cô thử đi thử lại, đổi hết góc này đến góc khác.
"Nhân tỷ, em tan ca nha!" Lý Phương chạy tới nói.
"Ừm." Kỷ Nhân đứng dậy, dặn dò: "Trên đường về nhớ cẩn thận."
"Yên tâm đi~ À đúng rồi, Nhân tỷ, cuối tuần này chị có rảnh không? Em muốn mời chị ăn cơm."
Lục Gia Hòa cầm lấy phấn, không chút để ý mà xoa đầu gậy.
"Đừng khách sáo với chị, ăn cơm thì thôi đi." Kỷ Nhân nói.
"Trời đất ơi, Nhân tỷ, chị mới đừng có khách sáo. Bữa này em nhất định phải mời! Nếu cuối tuần này chị không rảnh thì tuần sau, tuần sau không được thì tuần sau nữa?"
Bị ép đến không còn đường lui, Kỷ Nhân đành gật đầu: "Vậy cuối tuần này đi, tùy tiện ăn chút gì đó là được."
"Không phải ăn tiệm đâu, là cơm nhà! Chị tới nhà bọn em ăn, em tự tay nấu cho chị!"
"Thế thì quá tuyệt." Kỷ Nhân sảng khoái đồng ý.
Lý Phương đi rồi, Lục Gia Hòa khom người, nhắm thẳng vào quả bóng, "phanh" một tiếng, đụng trúng quả bóng đỏ, thuận lợi lăn vào lỗ.
"Lợi hại quá nha, bác sĩ Lục!" Kỷ Nhân kinh ngạc tán thưởng, "Cô giờ có thể tự đánh ghi điểm rồi đó!"
"May mắn thôi." Lục Gia Hòa đứng thẳng dậy, mỉm cười, ngắm nghía những quả bóng còn lại: "Cô gái vừa rồi là nhân viên thu ngân ở tiệm cô à?"
"Đúng rồi."
"Trông nhỏ xíu nhỉ."
"Đúng vậy, mới hai mười tuổi thôi, huống gì cái mặt búng ra sữa nữa, càng nhìn càng trẻ."
"Mặt búng ra sữa à......" Lục Gia Hòa đưa tay bóp hai má mình, "Như thế này sao?"
Thấy thế, Kỷ Nhân cười ngã lăn ra bàn: "Đúng đúng, thật sự trông trẻ y chang, còn đáng yêu nữa. Tôi suýt bị cô đáng yêu chết mất rồi đó, bác sĩ Lục."
Lục Gia Hòa uống vài ngụm nước, nghe Kỷ Nhân nói: "Thời gian cũng muộn rồi, các cô mau về nghỉ đi."
Cô bối rối vặn nắp chai, hỏi: "Cô bé kia vừa đi, cô liền đuổi chúng tôi về à?"
Kỷ Nhân trợn mắt há hốc miệng: "Đuổi đâu mà đuổi, tôi là thương mấy người thôi."
"Thương kiểu gì?"
Kỷ Nhân tiến lại một bước, cùng cô ngồi dựa lưng vào bàn, nghiêng đầu nói nhỏ: "Tôi đã biết rồi, cô cố ý gọi những người bạn kia tới là để bảo vệ tôi an toàn, có đúng không?"
"Haizz, biết ngay bọn họ không giữ được miệng." Lục Gia Hòa thở dài, "Thôi thì biết cũng được. Dù sao họ cũng cần chỗ xả stress, tới đây rất phù hợp. Lại có tôi trông chừng, cũng dễ báo cáo với các bà vợ ở nhà."
"Hả?" Kỷ Nhân trố mắt, nhìn đám đàn ông kia trông trẻ măng, "Mấy người đó đều có vợ rồi sao?"
"Bằng không thì sao? Cô để ý ai trong số bọn họ hả?"
"Làm sao có thể, tôi chỉ cảm thấy ngạc nhiên thôi, tưởng rằng đàn ông đã kết hôn sẽ không dễ dàng ra ngoài chơi." Kỷ Nhân nói.
"Với người khác thì có khả năng không được, chứ với tôi thì có thể. Vợ bọn họ đều quen biết tôi, rất yên tâm về tôi. Thậm chí còn nhờ tôi giám sát giùm luôn." Lục Gia Hòa cười, vừa nói vừa nhướn mày.
"Cô đúng là có sức hút khủng khiếp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!