Kỷ Nhân dìu Lục Gia Hòa vào nhà, đặt cô xuống sofa, còn không quên cầm chai cồn phun sương xịt lấy xịt để lên cả hai người.
"Bác sĩ Lục, cô còn muốn uống nước không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Muốn." Lục Gia Hòa mềm nhũn nằm bẹp trên sofa.
Kỷ Nhân rót cho cô một ly nước, lại nâng cô dậy để uống.
Lục Gia Hòa uống một hơi nửa ly, đặt ly xuống, ánh mắt lơ đãng quét qua, cuối cùng dừng lại trên mặt Kỷ Nhân, nhìn chằm chằm: "Nói đi, chuyện giữa cô với phú bà là thế nào?"
"Hả?" Kỷ Nhân vốn tưởng nhiều chuyện vụ ở quán bar cho vui, không ngờ giờ lại bị bác sĩ Lục hỏi thăm, có hơi ngượng ngùng, nói: "Cũng... cũng chẳng có gì đâu. Chắc là do tóc tôi lúc đó chưa dài, trang điểm thì trung tính, phú bà nhìn nhầm tôi thành soái ca nên vừa mắt tôi."
"Ừm, rồi sao nữa?"
"Sau đó bà ấy đối xử với tôi rất tốt, tôi cảm động lắm. Tôi còn nói cho bà ấy biết bà ấy cho tôi một loại cảm giác như mẹ vậy, xong bà ấy giận tôi luôn."
Lục Gia Hòa cắn chặt môi cố nhịn, không cười thành tiếng.
"Sau đó bà ấy nói thích tôi, muốn thuê cho tôi một căn hộ thật xịn, mỗi tháng còn cho tôi thêm một vạn tệ tiêu vặt. Tôi nghĩ sao có chuyện tốt như vậy, hỏi bà ấy muốn tôi làm công việc gì, bà ấy bảo chỉ cần 'cùng bà ấy ngủ' là được." Kỷ Nhân ngượng chín mặt nói.
"Vậy cô đồng ý bà ta hả?"
"Đương nhiên là không rồi! Tôi nói tôi là con gái, bảo bà ấy đừng nhận nhầm giới tính. Ai ngờ bà ấy nói bà ấy thích con gái, muốn cùng tôi......" Kỷ Nhân nghẹn nói không nên lời, bưng nốt nửa ly nước uống cạn, "Thật quá mất mặt, chuyện này tôi chỉ kể mỗi cô biết thôi đó, đến Yến Tử cũng chưa nói. Cô nhất định, nhất định đừng kể ra ngoài nha."
"Được rồi." Lục Gia Hòa yên lặng một lúc, rồi hỏi: "Vậy cô chán ghét bà ấy sao?"
"Chán ghét chứ! Cô biết cái gì khiến người ta buồn nôn nhất không? Bà ấy có chồng rồi!" Kỷ Nhân ghét bỏ đến nỗi gương mặt méo xệch, "Nếu không phải biết bà ấy đã có gia đình, tôi đâu có tin bà ấy như thế! Kết quả hóa ra bà ấy thèm... thèm thân thể tôi, thật đúng là b**n th**!"
Lục Gia Hòa xoa xoa giữa hai lông mày.
"Sao vậy? Cô lại khó chịu à? Tửu lượng cô đúng là không được, lần sau uống ít thôi." Kỷ Nhân vừa lo vừa càm ràm.
Lục Gia Hòa hữu khí vô lực ngả ra, mắt nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Kỷ Nhân ngồi bên cạnh bầu bạn thật lâu, thấy cô an tĩnh lâu quá nhịn không được hỏi: "Bác sĩ Lục, cô đang nghĩ gì thế?"
"Nghĩ về kẻ b**n th**."
"Cô nghĩ bà ấy làm gì?" Kỷ Nhân ngồi xếp bằng trên sofa, cười khanh khách, tiện tay bóp vai cho cô, "Trước kia gặp phải người xui xẻo thôi, giờ thì tốt rồi, quen được bác sĩ Lục, cô khác hẳn bọn họ, cô là người tốt nhất trên đời!"
Lục Gia Hòa mắt vô thần: "Không, tôi không phải." Tôi cũng...... thèm thân thể cô......
Kỷ Nhân: "Cô chính là người tốt, là người tốt, nhất định là người tốt!"
Chờ Lục Gia Hòa tỉnh rượu không sai biệt lắm, Kỷ Nhân chuẩn bị về nhà, dặn dò vài câu rồi quay người, chợt thấy trên bàn có một bó hoa lớn rực rỡ. Từ lúc vào cửa nàng đã để ý, giờ mới có cơ hội hỏi: "Bác sĩ Lục, hoa này cô mua hả?"
"Không phải."
"Thế ai tặng? Đẹp quá nha." Kỷ Nhân bước lại gần bàn, tò mò nhìn, phát hiện trên bó hoa có gắn tấm thiệp nhỏ, trên đó viết một dòng chữ.
"Mười lăm trăng tròn, gửi tặng tương tư —— Trình Tĩnh Văn." Kỷ Nhân đọc từng chữ một: "Trình Tĩnh Văn, nghe như tên con gái ấy nhỉ?"
"Ừm, cô cũng gặp rồi, chính là người phụ nữ trừng mắt nhìn cô đó."
"À, thì ra là cô ấy hả." Kỷ Nhân hờ hững đáp, giọng không mấy hứng thú.
Kỷ Nhân lại một lần nữa chào tạm biệt, vừa khép cửa phòng lại, cả người Lục Gia Hòa lăn ra sofa, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi như vậy.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, trạng thái chẳng ra gì, đến cả lão mẹ cũng nhận ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!