Kỷ Nhân rời khỏi nhà bác sĩ Lục, tay lại lỉnh kỉnh thêm hai quyển sách nữa.
Lần này nàng nghiêm túc tuyên bố — phải đọc loại có kết cục tốt đẹp, tuyệt đối không được là kiểu ngược tâm. Nước mắt nay đã chảy cạn, giờ chỉ muốn sống vui vẻ mà đọc tiểu thuyết.
Về đến nhà chưa bao lâu, Yến Tử và Đổng Tường liền xuất hiện.
"Đây là bao gạo cho chị, kiểm hàng đi." Yến Tử vừa nói vừa chống hông thở hổn hển.
Hai người khiêng gạo đến cửa, mệt muốn bốc khói, quăng đồ xuống cái "bịch" rồi vỗ tay hoàn thành sứ mệnh vĩ đại, sau đó cùng nhau nhào lên cái sofa nhỏ.
Không biết có phải bị bác sĩ Lục "lây bệnh nghề nghiệp" hay không, mà giờ Kỷ Nhân nhìn hai người bọn họ vừa dọn đồ xong liền thấy ngứa mắt, cực kỳ muốn đuổi hai người đó đi rửa tay thật kỹ, còn phải dùng cồn khử trùng một lần mới yên tâm!
"Ồ hô, chị thật đúng là biết quý sách ghê." Yến Tử cầm lấy quyển trên bàn trà, tò mò lật ra xem. Vừa thấy trên giấy có ghi chú gọn gàng, chữ đẹp như rồng bay phượng múa, liền biết ngay không phải nét chữ giòi bò trên giấy của Kỷ Nhân viết.
"Còn không phải sao." Kỷ Nhân đáp, "Chị đây phát hiện ra đọc sách cũng không khó lắm, trước kia sao lại không biết chữ trên sách nhìn cũng đẹp đâu."
"Trước kia chị có thời gian đâu mà đọc." Yến Tử buông sách xuống, lại nghiêm túc nói, "Chị nè, em đang tính đăng ký một lớp học nâng cao bản thân."
"Được đó, mà em muốn học cái gì?"
"Trang điểm." Yến Tử ngượng ngập đáp.
"......" Kỷ Nhân liếc cô, mắt trắng dã, "Chị còn tưởng mi muốn tiến gần phần tử trí thức nữa đó."
"Em đâu có tuệ căn ấy."
"Tùy em đi, nhưng năm nay chắc chị không rảnh, đang định mở thêm chi nhánh."
"Thật muốn mở hả? Bây giờ chẳng phải đã ổn định rồi sao, em thấy như thế này đã khá tốt rồi......" Yến Tử thì thầm nói.
Kỷ Nhân nhìn về phía Đổng Tường: "Chú nói xem?"
"Em nghe Nhân tỷ."
Yến Tử quay sang nhìn, cậu ta xoa tay ngượng ngùng: "Anh cũng không có bản lĩnh lớn, chẳng giúp em làm bà chủ được, may mà Nhân tỷ không chê, cho anh theo làm cùng. Anh cũng muốn dành dụm, mua cho em căn nhà to."
Yến Tử bĩu môi, quay đầu đi không nhìn cậu ta, hướng về phía Kỷ Nhân cười khúc khích.
"......" Kỷ Nhân đôi khi thật phiền hai đứa này lúc nào cũng tỏa ra mùi chua lè thúi hoắc, nói: "Được rồi, năm sau tiệm bida cũng phải thu về, chú rảnh thì ra ngoài xem thử có cửa hàng nào phù hợp không, chị sẽ đi quanh mấy thành phố xem xét."
"Vâng ạ." Đổng Tường gật đầu như gà mổ thóc.
Qua năm rồi, bao nhiêu việc tồn đọng cũng phải từng cái xử lý xong, Kỷ Nhân liên tục gặp một số nhà cung ứng hợp tác lâu dài.
Quan hệ giữa nàng và mấy bên cung ứng không đơn thuần là kiểu "bên A bên B", mà là cộng tác ăn chia lợi nhuận. Siêu thị nhập hàng với số lượng lớn, thường phải đặt cọc trước, rồi khi hàng bán chạy mới chia lợi nhuận và thanh toán cuối cùng sau, cho nên ngày thường giữ quan hệ tốt với các nhà cung cứng là chuyện cực kỳ quan trọng.
Rau quả tươi sống dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết và điều kiện vận chuyển, giá cả không phải một giá không đổi, nên mỗi lần gặp mặt đều phải bàn lại giá cả.
Liên tiếp bận rộn hơn nửa tháng, Kỷ Nhân cơ bản mỗi ngày đều phải nói chuyện với người này người kia, nói chuyện đến mức giọng nói cũng bị khàn.
[Lục Gia Hòa]: Sách đọc xong chưa?
[Kỷ Nhân]: Còn chưa, gần đây bận quá TAT
[Lục Gia Hòa]: Đừng quên đến tái khám.
[Kỷ Nhân]: Biết rồi.
Nhờ nhắc nhở, Kỷ Nhân mới nhớ ra còn phải tái khám, vì thế trước tiên đặt lịch trên app, qua vài ngày đi chụp phim, lấy được phim rồi đến phòng khám của Lục Gia Hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!