Lục Gia Hòa hôm nay dậy sớm hơn thường lệ một chút. Vừa mở cửa phòng thì đúng lúc cửa đối diện cũng bật ra.
Hai người đối diện nhau, sau một lúc ngơ ngác, Kỷ Nhân mới ngỡ ngàng nhìn cô: "Bác sĩ Lục, hóa ra cô cũng đeo kính cận à?"
"Tôi cận thị không phải chuyện bình thường sao?" Lục Gia Hòa cười nói.
"Cũng đúng, chỉ là trước giờ tôi chưa từng thấy cô đeo nha......"
"Ngày thường tôi đeo kính áp tròng."
"Thế tắm xong cô cũng đâu có đeo được?"
"Độ cận không quá cao, nên tôi lười không đeo."
Hai người một trước một sau đi về phía phòng khách.
"Độ cận không cao mà vẫn đeo kính áp tròng, có khi nào ảnh hưởng đến thị lực không vậy?" Kỷ Nhân khiêm tốn thỉnh giáo.
"Không rõ lắm, cũng không loại trừ khả năng đó."
"Vậy sao cô còn đeo?"
"Vì đeo áp tròng nhìn đẹp hơn chút...... Cô nói đúng, tôi chính là loại người 'muộn tao' đấy."
Kỷ Nhân phì cười, nhìn chằm chằm chiếc kính trên mặt cô một lúc rồi nghiêm túc nhận xét: "Cũng không xấu mà, đeo kính hay không đeo khí chất đều khác nhau, kiểu nào cũng hợp."
"Thật không? Vậy theo cô, tôi đeo hay không đeo thì đẹp hơn?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Đều đẹp."
"Thẳng nữ."
"Tôi chỗ nào thẳng, tôi nói thật lòng đó, không phải nịnh cô đâu!" Kỷ Nhân vội biện minh.
Lục Gia Hòa cười nói: "Được rồi, cô không thẳng, tôi tin rồi. Đợi chút nữa ăn gì?"
"Hay là ra ngoài ăn đi?"
"Cũng được."
Trong thành phố, cuộc sống buổi sáng đã dần trở lại nhộn nhịp, trên đường người qua lại đông đúc hơn. Có vài chiếc xe máy điện chạy lung tung chen lấn trên lối đi bộ, khiến người đi bộ không thể yên tâm di chuyển.
Tin tin ——
Kỷ Nhân đi sát bên ngoài, nghe tiếng còi phía sau liền bực mình không chịu nổi. Sáng sớm mà đã bấm còi inh ỏi, nàng quay đầu lại mắng: "Tin cái quần què gì mà tin! Dưới lông mày treo hai quả trứng nên không nhìn thấy đây là lối đi bộ hả. À, hay là mày mù luôn rồi, cả đường đi bộ cũng không biết."
"Tiên sư chúng mày, mày bệnh hả, mới sáng sớm gặp xui rồi!" Chủ xe sa sầm mặt, chửi đổng rồi hùng hùng hổ hổ phóng xe đi mất.
"Mày mắng ai đấy, có gan thì quay lại đây, ông nội tiếp!" Kỷ Nhân hùng hổ đạp vào không khí một cái.
"Thôi thôi, đừng tức giận vì mấy loại người này."
Khi nghe thấy giọng nói của Lục Gia Hòa, Kỷ Nhân mới chợt nhận ra bên cạnh còn có bác sĩ Lục.
Trời đất ơi, mất mặt mất mặt!
Từ khi trở thành bạn với bác sĩ Lục, nàng đã có ý thức kiềm chế lời nói hành động của mình, nâng cao ngôn hành cử chỉ, dường như vậy mới có thể xứng đôi với người như bác sĩ Lục, một người trong sáng như trăng sao.
Nhưng tính cách hình thành qua nhiều năm không phải một sớm một chiều có thể thay đổi, từ tuổi thiếu niên nàng đã bắt đầu lăn lộn ngoài xã hội, vô tri vô giác học được chút tam giáo cửu lưu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!