Chương 25: Cô ấy đỏ mặt.

Chỉ có một đêm thôi mà! Rốt cuộc giữa hai người các cậu đã xảy ra chuyện gì vậy hả?!

Lý Thần Dao vẫn còn chưa hết choáng váng, đang muốn bắt cô ngồi xuống thẩm vấn kỹ càng thì Kỷ Nhân đã xuất hiện.

"Thu dọn xong rồi, chúng ta xuất phát đi."

Lý Thần Dao chỉ có thể tạm thời kiềm chế tâm tư tò mò, cùng các cô khởi hành.

Lần này là xe của Lý Thần Dao. Kỷ Nhân ngồi hàng ghế sau, cắm tai nghe, tay lướt điện thoại tra thông tin về kinh doanh và các cửa hàng ở Kiến Ngô. Suốt đoạn đường, nàng an tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng động cơ.

Lý Thần Dao liếc qua gương chiếu hậu, thấy vậy mới hỏi: "Kỷ Nhân, cô đang làm gì đó?"

"Tôi đang xem Kiến Ngô có chỗ nào vui, tiện thể đi dạo phố, mua sắm một chút." Kỷ Nhân ngẩng đầu đáp.

"Vậy thì khỏi phải tìm xa, trung tâm thành phố có Sáng Ý Phố, cửa hàng kiểu gì cũng có, từ đồ cổ lạ đời đến quán cà phê siêu xinh, chụp ảnh sống ảo bao đẹp." Lý Thần Dao hăng hái quảng cáo, còn liếc sang hàng ghế bên cạnh, nơi Lục Gia Hòa đang tựa đầu nhắm mắt, "Đến đó hai người có thể cùng nhau đi dạo nha."

Lời còn chưa dứt, Lục Gia Hòa liền mở mắt, mặt không chút biểu cảm nhìn cô ấy.

Lý Thần Dao cười hắc hắc: "Tôi biết ngay cậu đang giả vờ ngủ."

"Giả cái gì mà giả, rõ ràng là cậu lái xe quá kém, làm tôi hoảng đến ngủ không được." Lục Gia Hòa nói.

Kỷ Nhân từ phía sau thò đầu ra: "Bác sĩ Lục, tối qua không ngủ ngon sao?"

Lý Thần Dao lập tức chớp lấy cơ hội: "Tối qua hai người rốt cuộc làm gì thế hả?"

"Không làm gì, chỉ cưỡi mô tô chở cô ấy đi hóng gió một vòng thôi... Không lẽ bị trúng gió cảm lạnh thật sao?" Nói rồi Kỷ Nhân còn vươn tay, đặt lên trán Lục Gia Hòa kiểm tra.

Kỷ Nhân thở phào nhẹ nhõm, quay lại nói: "Nếu không thì sau khi dừng chân nghỉ ngơi, để tôi lái cho."

"......" Lý Thần Dao không phục, "Rõ ràng kỹ thuật lái xe của tôi tốt lắm mà!"

"Bác sĩ Lục sắp bị cô làm hoảng đến muốn hôn mê rồi."

"Cậu ấy chỉ tìm cớ thôi!"

"Cô có phải rất khó chấp nhận khuyết điểm của mình không?" Kỷ Nhân chân thành hỏi.

Lục Gia Hòa phì cười một tiếng.

Lý Thần Dao tức muốn chết. Đến trạm dừng, cô ấy hùng hùng hổ hổ nhảy xuống xe: "Được rồi, đến đây, để tôi xem kỹ thuật lái của cô lợi hại đến cỡ nào!"

Kỷ Nhân ngồi vào ghế lái, vừa cài dây an toàn xong, Lục Gia Hòa đã hỏi bằng giọng không yên tâm: "Cô có lái được không?"

"Lái được, yên tâm đi."

Lục Gia Hòa tự nhiên ngồi thẳng lên. Xe nổ máy, hòa vào đường chính. Tốc độ không chậm, mà cũng chẳng lắc lư. Một lát sau, cô dần thả lỏng người.

"Thế này cũng chẳng khác gì tôi lái đâu." Lý Thần Dao ở ghế sau nói.

"Cô ấy lái ổn định hơn cậu nhiều." Lục Gia Hòa nói.

Lý Thần Dao bĩu môi: "Cậu bất công."

Lục Gia Hòa theo bản năng nhìn về phía Kỷ Nhân, thấy nàng đang cười trộm, bản thân cũng không kìm được mà mỉm cười theo.

"Bác sĩ Lục, cô ngủ chút đi." Kỷ Nhân nói.

"Ừm, vậy tôi chợp mắt một lúc." Lục Gia Hòa nhắm mắt, rất nhanh đã ngủ thiếp, mãi đến một khúc cua lớn, cơ thể theo bản năng nghiêng về bên cạnh mới khó khăn tỉnh dậy khó khăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!