Chương 20: Qua nhà tôi ở đi.

"Chân cô rốt cuộc là bị làm sao?" Lục Gia Hòa đưa đề tài kéo về đúng hướng.

"Chuyện này nói ra thì... dài lắm..."

"Vậy nói ngắn gọn đi."

Kỷ Nhân ho khẽ một tiếng, thanh thanh cổ họng: "Cô còn nhớ mẹ tôi mất vì bị ung thư vú không?"

"Ừm, nhớ." Vừa nghe đến chủ đề nặng nề này, biểu cảm của Lục Gia Hòa liền nghiêm túc lại.

"À đúng rồi, nhưng chuyện này hoàn toàn không liên quan."

"............"

Lục Gia Hòa suýt chút nữa bóp gãy cây bút trong tay.

Nhìn thấy biểu cảm thay đổi của cô, Kỷ Nhân vui sướng cười tươi rói: "Câu chuyện chính thức bắt đầu. Sáng hôm nay tôi bận rộn ở siêu thị, trưa định ăn cơm xong thì đến bệnh viện, ai ngờ đột nhiên nhận được điện thoại, người ở quê gọi tới."

"Người thân sao?"

"Không phải, là hàng xóm, hàng xóm cũ hồi hai mươi mấy năm trước." Kỷ Nhân cụp mi mắt, giọng chậm lại: "Người bị ung thư vú thật ra là mẹ kế của tôi. Còn mẹ ruột thì... khi tôi sáu tuổi đã nhảy sông rồi."

Lục Gia Hòa hơi giật mình, cô nhớ lần trước Yến Tử có từng nhắc đến mẹ của Kỷ Nhân, là đã bỏ nàng khi nàng mới sáu tuổi.

Thì ra cái "bỏ" đó, là mẹ ruột nàng đã bỏ rơi nàng để rời khỏi nhân gian?

Lục Gia Hòa muốn nói lại thôi: "Bà ấy tại sao lại muốn......"

"Vì bà ấy không chịu nổi nữa. Ba tôi là loại uống rượu thành nghiện, say xỉn là đánh người. Mẹ tôi nhiều lần muốn đưa tôi bỏ trốn, nhưng đều bị bắt lại. Sau đó ông ta còn bắt đầu đánh cả tôi, đe dọa mẹ tôi nếu dám đưa tôi trốn nữa thì sẽ đánh chết cả hai. Cuối cùng bà ấy không còn dám trốn nữa. Nhưng thực sự không chịu nổi, nên đành nhảy sông." Kỷ Nhân kể lại.

Lục Gia Hòa không thể tưởng tượng nổi mà nhìn nàng.

"Sau khi mẹ tôi qua đời, không ai chăm sóc tôi, người trong thôn thấy tôi tội nghiệp nên thường xuyên gọi tôi qua nhà ăn cơm. Vài năm sau chúng tôi mới rời khỏi quê, mãi đến hai năm trước mới gặp lại mấy mấy người họ."

Kỷ Nhân dừng một chút, tiếp tục kể tiếp: "Ban đầu, tôi tình cờ gặp bọn họ ở siêu thị, biết các bác ấy lên thành phố lớn tìm bác sĩ chữa bệnh, nên đã sắp xếp mọi thứ chu đáo cho các bác. Sau khi về quê, các bác đã kể với mọi người trong thôn, nói tôi ở thành phố lớn sống khá giả, có tiền có bạc, từ đó liền có người thường xuyên tìm đến tôi."

Lục Gia Hòa thở dài nhẹ: "Vậy Tết lần này bọn họ tìm đến cô là vì chuyện gì?"

"Du lịch, cả gia đình đến đây du lịch, khách sạn quá đắt nên muốn ở nhờ nhà tôi." Kỷ Nhân nói.

"Không thể từ chối sao?"

Kỷ Nhân lắc đầu: "Mọi người đều mặc định tôi sẽ cho mọi người ở, lại còn mang đặc sản đến làm quà, tôi cũng không tiện không cho ở. Xét cho cùng năm đó người trong thôn đối với tôi thực sự có ơn. Nếu không có các bác ấy, có lẽ tôi đã chết đói từ lâu, hoặc bị đánh chết rồi."

"Nhân tình lui tới thực sự là chuyện phức tạp." Lục Gia Hòa chưa từng trải qua chuyện như vậy, nên khó có thể hoàn toàn đồng cảm như bản thân từng trải qua, im lặng một lúc mới hỏi: "Thế còn chân cô? Sao lại thành ra thế này?"

"Trên đường đi tôi thấy một đống tuyết, định đá một cái cho vui, ai ngờ bên trong có một hòn đá lớn... Ngón chân đau thật sự." Kỷ Nhân nói với vẻ mặt đau đớn.

"......" Lục Gia Hòa bình luận: "Cô thực sự là loại thiếu đòn mà."

"Tôi biết lỗi rồi." Kỷ Nhân cúi đầu nhận lỗi, chìa chìa ngón chân bị thương ra, "Vấn đề ngón chân này, ở đây có thể giải quyết được không?"

"Cởi giày ra, tôi xem có bị nứt xương không."

Kỷ Nhân tháo vớ, chìa chân ra, lại sợ có mùi nên cố tình tìm lý do: "Tôi có thể đã ba ngày không rửa chân rồi."

Lục Gia Hòa ngẩng đầu trừng mắt nhìn nàng: "Vậy năng lực của cô cũng khá đó."

Lục Gia Hòa đeo găng tay y tế, nắm chân nàng kiểm tra một lượt, sờ nắm ngón chân của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!