Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư?

Kỷ Nhân sau khi xuất viện liền quay cuồng với đống công việc tồn ở siêu thị. Mấy việc bị đọng lại đều được nàng dọn dẹp sạch sành sanh, rồi mới hẹn gặp Trần tổng.

Trần tổng sắp sửa cùng mẹ về Đế đô ăn Tết, tin tức này chính là do Kỷ Nhân nghe được từ mẹ Trần.

Nàng mang theo quà Tết, đích thân đến cửa chúc tết. Mẹ Trần vô cùng niềm nở, giữ nàng lại ăn cơm cho bằng được.

Trong bữa ăn, nàng cùng người nhà Trần tổng nói chuyện rất vui vẻ, không khí cực kỳ ấm cúng. Ăn xong, Trần tổng liền gọi nàng vào thư phòng nói chuyện riêng.

"Kỷ Nhân à, cá nhân tôi vẫn rất đánh giá cao cô. Tôi còn nhớ khi ấy cô chỉ là nhân viên bán hàng, nhưng đã thành công thuyết phục tôi đẩy mạnh việc bán một thiết bị làm đẹp mà tôi cho là vô dụng." Trần tổng nhắc lại chuyện cũ, mỉm cười, "Sự phát triển của cô đến bây giờ thực sự vượt ngoài dự kiến của tôi."

Kỷ Nhân vừa nghe câu này đã biết không hay rồi. Trước là kẹo ngọt, tiếp theo chính là cây roi.

"Bất quá chuyện để siêu thị vào, tôi e không thể đáp ứng được cô. Tôi cũng không giấu giếm, chuyện này đưa ra họp chắc chắn sẽ bị các cấp cao khác phản đối. Dù sao chúng tôi còn có mấy đối tác lớn, hợp tác nhiều năm rồi."

"Tôi hiểu, thực ra tôi cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng, chỉ là có cơ hội như vậy trước mắt, tôi không muốn bỏ lỡ thôi." Kỷ Nhân nói.

"Vậy là tốt rồi, điều tôi đánh giá cao nhất chính là tinh thần dám nghĩ dám làm của cô, tiếc là nhiều việc không phải chỉ dựa vào đánh giá cao là có thể thành công được." Trần tổng nói.

"Vâng, cảm ơn anh đã sẵn sàng nói với tôi nhiều như vậy, vậy tôi cũng dễ tính toán bước tiếp theo."

"Tiếp theo cô định làm gì?"

"Chi nhánh vẫn muốn mở, nếu không thể hợp tác được với anh, thì tôi sẽ phải tìm địa điểm thích hợp khác."

"Có chí khí. Vừa hay, tôi có phương thức liên hệ của một người bạn cũ, dưới tay ông ấy có nhiều mặt bằng, cô có thể liên hệ hỏi thử." Trần tổng đưa cho nàng một tấm danh thiếp.

"Cảm ơn Trần tổng." Kỷ Nhân nhận lấy danh thiếp, lễ phép cáo từ.

Rời khỏi nhà họ Trần, Kỷ Nhân thẳng một đường tới tiệm bida.

Cuối năm, tiệm bida này kinh doanh cũng khá tốt.

"Nhân tỷ, chị tới rồi!" Nhân viên thu ngân ở quầy lập tức cất điện thoại, phản xạ có điều kiện lưng thẳng tắp.

"Ừm." Kỷ Nhân giả vờ như không thấy cô ấy đang sờ cá (lướt mạng), hỏi, "Đổng Tường đâu?"

"Ở bên kia đang hướng dẫn cho khách." Nhân viên thu ngân chỉ hướng.

Kỷ Nhân đi về phía đó, thấy Đổng Tường đang hướng dẫn mấy bạn trẻ nam nữ chơi bida, nên đứng bên cạnh chờ. Nghe họ trò chuyện, đoán chừng đều là sinh viên.

Đổng Tường chú ý đến bóng dáng của nàng, định đến chào hỏi, nhưng Kỷ Nhân vẫy tay ra hiệu cho cậu ta tiếp tục.

"Quá khó rồi, mình đến giờ một quả bóng cũng chưa vào được." Một cô gái lôi kéo bạn bên cạnh đang uống nước, đúng lúc đứng gần Kỷ Nhân.

"Mình cũng chưa vào được quả nào, chơi không vui gì cả, lần sau không đến nữa." Bạn phụ họa.

Thế này làm sao được, Kỷ Nhân nghe không lọt những lời này.

"Để tôi chỉ các em thử xem."

Hai nữ sinh nghi hoặc nhìn nàng: "Chị đang nói với bọn em sao?"

"Ừm." Kỷ Nhân xắn tay áo, đi đến bên bàn bida, cười nói, "Lại đây, tôi chỉ cho."

"Được không? Có tính phí không chị?"

"Miễn phí."

"Vậy hai đứa cứ đến đi, kỹ thuật của Nhân tỷ khỏi phải bàn, tôi cũng do chị ấy dạy đó!" Đổng Tường hưng phấn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!