Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa...

Kỷ Nhân lắc lư đi từng bước nhỏ, một đường thẳng tiến đến bãi đỗ xe.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về." Lục Gia Hòa nói.

"Không cần phiền vậy đâu, Yến Tử vừa gửi tin nhắn, nói sắp đến đón tôi rồi, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ tới." Kỷ Nhân nói.

Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ rực của nàng, trong lòng vẫn thấy không yên tâm để nàng đứng ngốc ở đây một mình: "Vậy tôi ở lại chờ cùng cô."

"Thế sao được, người ta ngại chết mất, khì khì khì~" Kỷ Nhân cười đến nỗi mặt mày như nở hoa.

Hai người đứng ven đường tán gẫu được một lúc, thì thấy một chiếc xe máy gầm rú lao đến, vững vàng dừng trước mặt họ.

Đổng Tường và Yến Tử cùng đến.

Yến Tử ngồi ở ghế sau, vừa thấy bác sĩ Lục cũng ở đó thì vội vàng tháo mũ bảo hiểm, tung tăng chạy lại: "Ôi, bác sĩ Lục, thật trùng hợp!"

"Ừm." Lục Gia Hòa khẽ gật đầu, "Chị cô uống hơi nhiều rượu, mau đưa cô ấy về đi."

"Được, thế còn bác sĩ Lục thì sao? Có cần chúng tôi đưa chị về luôn không?"

"Không cần, tôi không uống rượu, có lái xe đến. Đi trước đây." Lục Gia Hòa nói.

"Bác sĩ Lục, hẹn gặp lại~" Yến Tử vẫy vẫy tay.

Ngay lúc này, Kỷ Nhân đột nhiên hét to: "Aaaaaaa —— Bạn ơi! Tạm biệt bạn......!"

"Chị, chị uống say rồi sao?" Yến Tử quay đầu nhìn Kỷ Nhân.

"Em mới say!" Kỷ Nhân liếc lại. Không nghe thấy chị cô gọi 'bạn' à?"

Kỷ Nhân trợn trắng mắt liếc Yến Tử một cái, rồi nhìn theo Lục Gia Hòa lên xe.

Khi xe đi qua bên cạnh, Kỷ Nhân duỗi thẳng cánh tay ra, dùng hết sức vẫy tay: "Bạn ơi tạm biệt——"

Lục Gia Hòa trong xe khẽ mím môi cười, liếc nhìn thoáng qua họ rồi lái xe đi.

"Điên thật rồi." Yến Tử lắc đầu, "Chị còn nhớ xe mình đỗ ở đâu không đó?"

"Đương nhiên." Kỷ Nhân quăng chìa khóa cho cô, rồi xoay người bước về phía xe mình.

"Hiếm có ngày chị tui không 'lái xe' (nói bậy), mà là lái xe thật nha." Yến Tử nói, rồi quay sang vẫy tay với Đổng Tường, ý bảo cậu ta về trước đi.

"Bác sĩ Lục nhắc chị đây bớt cưỡi mô tô lại một chút." Kỷ Nhân nói.

"Ôi, rõ chán, đúng là chỉ có lời chuyên gia nói mới khiến chị chịu nghe. Bác sĩ bảo chị bớt cưỡi mô tô thì chị liền răm rắp nghe theo, còn lời em nói thì chị coi như gió thoảng qua tai." Yến Tử hừ hừ, khởi động xe, "Mà nói chứ, bác sĩ Lục sao cũng ở đó vậy? Chị ấy vừa mới đi siêu thị với ba mẹ cơ mà."

"Vậy à?"

"Đúng vậy đó, cùng ba mẹ chị ấy đến, nhìn một nhà hạnh phúc lắm. Bác sĩ Lục trước mặt ba mẹ chị ấy cứ như cô con gái nhỏ ngoan ngoãn, vừa nhìn liền biết chị ấy rất hạnh phúc."

Kỷ Nhân quay đầu liếc cô một cái, rồi ngả ra ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Yến Tử không dám hé răng, cũng không biết đang nghĩ gì, đột nhiên, cô nghe thấy Kỷ Nhân khẽ lẩm bẩm như nói mớ: "Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa..."

***

Lục Gia Hòa về đến nhà, tắm rửa xong chuẩn bị ngủ, điện thoại bỗng nhiên kêu lên, nhận được một tin nhắn từ số lạ.

[Cậu có bạn gái?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!