Chương 16: Cô thẹn thùng?!

Dưới ánh đèn lung linh màu sắc, khóe môi Lục Gia Hòa khẽ cong lên nhàn nhạt, nụ cười vừa mê hoặc vừa ranh mãnh.

Kỷ Nhân biết ngay là cô đang trêu mình, liền hỏi: "Sao rồi, suy nghĩ thế nào?"

"Còn chưa nghĩ ra." Lục Gia Hòa nhấp một ngụm trà, đặt ly xuống, ngước mắt nhìn về phía đối phương, giọng lười biếng trêu chọc: "Sợ sau khi hôn xong, cô lại nổi giận."

"Sao có thể! Bác sĩ Lục, cô nghĩ tôi nhỏ nhen như vậy sao?" Kỷ Nhân nói: "Chẳng phải chỉ là hôn một cái thôi sao, lại không mất miếng thịt nào."

Lục Gia Hòa khẽ cười.

Thấy cô không nói gì, Kỷ Nhân tưởng cô nghĩ mình bảo thủ, bèn vội nói: "Thật đó, cô nếu cảm thấy thiệt thòi không công bằng, thì cứ hôn lại tôi đi, tôi tuyệt đối không giận."

Lục Gia Hòa đưa mắt nhìn, duỗi tay rút ly khỏi tay Kỷ Nhân đặt lên bàn, thân người từ từ nghiêng về phía nàng.

Kỷ Nhân hơi bàng hoàng, mất mấy giây mới nhận ra cô...... cô định hôn nàng thật?!

Chuyện này hình như không đúng với tình huống dự đoán lắm nhỉ. Trong đầu Kỷ Nhân vốn nghĩ "hôn lại" tức là kiểu môi chạm môi như hồi nãy, nhanh gọn, nên không có cảm giác đặc biệt gì.

Nhưng ai ngờ hiện tại, bác sĩ Lục từ từ nghiêng người lại từng chút từng chút, ánh mắt nóng rực, mà ánh đèn và tiếng nhạc thì như cố tình thổi thêm chút mờ ám, báo hiệu chuyện sắp xảy ra —— một nụ hôn thật sự.

Kỷ Nhân bị ý nghĩ này làm hoảng sợ, nhưng lời nói tàn nhẫn đã thốt ra rồi, không thể làm rùa rút đầu được.

Vả lại...... hình như nàng cũng hoàn toàn không thấy phản cảm, thậm chí còn cảm thấy một cảm giác kỳ diệu khó tả, đến mắt cũng không dám nhìn lung tung.

Vì thế nàng đơn giản nhắm mắt lại, từ từ, từ từ chu môi lên.

Rồi sau đó...... một tiếng cười khẽ vang bên tai.

Khuôn mặt bị người ta nhẹ nhàng vỗ vỗ.

"Cô thẹn thùng." Lục Gia Hòa nói toạc ra.

Kỷ Nhân mở mắt ra, nghi hoặc sờ sờ mặt mình: "Thẹn thùng?"

Thì ra cái cảm giác kỳ lạ trong lòng đó chính là thẹn thùng?!

"Nhìn mặt cô đỏ kìa. Chẳng lẽ trước giờ chưa từng hôn ai?" Lục Gia Hòa cười hỏi.

"Tôi chỉ hôn nhân dân tệ, chứ chưa hôn nhân dân." Kỷ Nhân nghiêm túc nói.

"Hóa ra cô cũng là nụ hôn đầu tiên, vậy huề nhau." Lục Gia Hòa cười đưa lại ly rượu cho Kỷ Nhân, "Hơn nữa nụ hôn đầu tiên ấy à, trả không được đâu, tôi dù có hôn cô mười lần cũng vô ích."

Trong đầu Kỷ Nhân lập tức hiện lên hình ảnh bác sĩ Lục hôn nàng mười lần, mặt đỏ như luộc tôm: "Vậy... Bác sĩ Lục, cô có chấp niệm với nụ hôn đầu không?"

"Không có, chỉ cảm thấy thú vị thôi." Lục Gia Hòa cười, rồi hỏi ngược lại: "Cô trước kia có từng tưởng tượng nụ hôn đầu tiên sẽ trong hoàn cảnh như thế nào không?"

"Không có." Kỷ Nhân lắc đầu, "Tôi trước giờ chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi chỉ muốn kiếm tiền."

Lục Gia Hòa nhớ đến thân thế của nàng, giọng trở nên ôn hòa: "Kiếm tiền tất nhiên quan trọng, nhưng cũng không cần vì kiếm tiền mà bài xích những điều tốt đẹp khác."

Kỷ Nhân hỏi lại: "Bác sĩ Lục cô không phải cũng không yêu đương sao?"

"Tôi không bài xích yêu đương, chỉ là không có thời gian, nhưng mà tôi thật ra cũng từng nghĩ tới rồi......" Lục Gia Hòa cười nói.

"Vậy cô thích kiểu người nào? Tôi quen biết nhiều người lắm, có thể giúp cô xem có ai phù hợp không."

"Phải đi xem mắt mới biết được."

"Mắt không to thì không được sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!