Cửa thang máy mở ra, hai người cuối cùng cũng thành công thoát ra ngoài.
Đề tài vừa rồi vì thế mà bị ngắt quãng, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui như nở hoa của Kỷ Nhân cả.
Bác sĩ Lục vừa rồi rõ ràng là khen nàng đẹp nha!
"Cô tự vào đi." Lục Gia Hòa nói không tiện đưa nàng vào trong phòng bệnh.
"Được rồi, cảm ơn Bác sĩ Lục."
Lục Gia Hòa nhìn theo đến khi nàng lăn xe vào phòng rồi mới xoay người rời đi.
Điện thoại trong túi rung khẽ, Lý Thần Dao gửi tin nhắn cho cô nói là đang ở phòng cấp cứu.
Cô cầm điện thoại vụt chạy, vội vã đến nơi, vừa bước vào liền thấy Lý Thần Dao.
"Xảy ra chuyện gì?" Lục Gia Hòa hỏi, ánh mắt đảo qua người cô ấy.
"Không phải tôi, là học sinh của tôi đột nhiên ngất xỉu." Lý Thần Dao chỉ chỉ vào học sinh đang truyền nước biển, rồi kéo cô sang một bên nói nhỏ: "Gia đình em ấy sắp đến rồi, cậu bây giờ còn việc gì khác không?"
"Không có, đợi cậu xong thì cùng về."
"Chị em tốt nha!"
"Còn đứa nhỏ đó sao rồi? Có nghiêm trọng không?"
"Suy dinh dưỡng dẫn đến thiếu máu, gia đình khó khăn về kinh tế, em ấy lại liều mạng học tập, một ngày chỉ ăn một bữa cơm, tất cả thời gian sau khi học xong đều dành để làm thêm, cuối cùng làm suy kiệt cơ thể." Lý Thần Dao thở dài.
Lục Gia Hòa cũng chỉ biết khẽ thở dài theo, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tái nhợt của học sinh kia.
"Có làm cậu nhớ đến ai không?"
"Ai?" Lục Gia Hòa nghi hoặc.
"Trình Tĩnh Văn đó." Lý Thần Dao nói, "Mỗi lần nhìn thấy đứa nhỏ này, tôi lại nhớ đến Trình Tĩnh Văn hồi đó, bạn học sinh nhà nghèo vượt khó, có năng khiếu trong lớp các cậu."
Lục Gia Hòa im lặng một lát, rồi bỗng nhiên nói: "Tôi hình như vừa rồi thấy cậu ấy trong bệnh viện."
"Ai?"
"Trình Tĩnh Văn."
"Thật hay giả? Cậu ấy không phải đang phát triển ở bên Ma Đô sao?" Lý Thần Dao không thể tin nổi hỏi.
"Cho nên tôi cũng không chắc, có thể là tôi nhìn nhầm." Lục Gia Hòa nói.
"Cũng chưa chắc đâu. Lỡ đâu cậu ấy đột nhiên nhớ cậu, quay về tìm cậu thì sao?"
"Cậu cảm thấy có khả năng à? Tụi tôi đã bao lâu không liên lạc, gặp lại còn chưa chắc có thể nhận ra nhau."
"Hai người trước kia quan hệ tốt như vậy, sao lại không liên lạc với cậu ấy?"
"Là cậu ấy xóa tôi trước."
"Vì sao?"
"Không biết, có lẽ... lòng tự trọng bị tổn thương?"
Không bao lâu sau, phụ huynh của học sinh chạy tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!