"Bây giờ có rảnh không? Lên bệnh viện mang cái thùng táo này về giùm đi." Kỷ Nhân gọi điện cho Yến Tử.
"Mang về làm gì, chị không phải muốn ăn sao?"
"Chị cô lớn lên nơi ruộng đồng quê mùa, cám trấu ăn không hết, sống khổ quen rồi, đừng lãng phí tiền bạc. Một thùng táo thế này bán cũng được khối tiền đó." Kỷ Nhân lý lẽ đầy đủ.
"Nhưng em đi lại cũng tốn không ít tiền xe đâu." Yến Tử một chiêu chế địch, ngay lập tức bắt ngay điểm yếu của nàng.
Kỷ Nhân quả nhiên trầm mặc.
Một lát sau, giọng Kỷ Nhân lại vang lên, nói: "Thôi được rồi, vậy cứ để táo ở đây đi, em về sau khỏi tới nữa, tiền xe tốn kém quá."
Yến Tử: "......"
Phục! Thật sự phục chị luôn đó!!!
Hôm sau, Yến Tử bất chấp nguy cơ bị đấm chết, vẫn xách thân đến bệnh viện. Vừa vào cửa, đã gầm lên: "Chị có bệnh không đấy?!"
"Biết rồi còn hỏi, em tới đây bằng gì?" Kỷ Nhân hỏi lại.
"Xe buýt, em đi xe buýt công cộng! Tốn 2 tệ!" Yến Tử rít gào nói.
"Được rồi được rồi, đừng ầm ĩ nữa, nhìn các bạn chung phòng của chị bị em dọa sợ đến mức không dám thở mạnh rồi kìa." Kỷ Nhân chỉ chỉ nhóm bạn bệnh chung phòng.
Yến Tử tức giận bước đến bên giường của nàng, cũng không có ý định nói chuyện gì với nàng, nhìn thấy táo lẻ loi trên tủ đầu giường, bèn tiện tay cầm lấy quả táo lẻ đó, đặt vào thùng, bế lên định đi luôn.
"Khoan đã!"
"Lại làm sao nữa, bà cô?"
"Cái trên mặt thùng kia để lại cho chị."
Yến Tử cúi đầu nhìn, mặt mày nhăn lại: "Không phải chị bảo em mang cả thùng đi sao?"
"Cái này không phải trong thùng, nó là bác sĩ Lục tặng cho chị." Kỷ Nhân nói.
Yến Tử hơi bất ngờ vô ngữ: Cái kiểu kiêu ngạo đó là nghiêm túc sao?
"Bác sĩ Lục sao lại tặng chị táo?" Cô đặt thùng xuống, lấy quả táo lẻ đó nhét vào tay Kỷ Nhân, xoa xoa cánh tay mình.
"Lần trước không phải chiết khấu cho cô ấy sao, cô ấy tặng chị cái này." Kỷ Nhân đắc ý tung hứng quả táo.
"Chị chiết khấu cho người ta bao nhiêu lần rồi, còn có cả phiếu mua hàng tặng thêm, nói trắng ra là cho không. Kết quả người ta cho chị lại một quả táo, mà chị liền thỏa mãn như vậy?" Yến Tử thấy mới lạ hỏi.
"Nói gì vậy, bác sĩ Lục là người tốt, tặng mấy phiếu mua hàng giảm giá đã là gì, không phải lại phải đến siêu thị chúng ta tiêu sao?" Kỷ Nhân bất mãn liếc cô một cái.
"Em không phải nói cô ấy không đáng, em bực là chị tính toán chi li mà cũng làm loại giao dịch không bình đẳng thế này?"
"Kinh doanh là kinh doanh, nhân tình là nhân tình, mà chị với bác sĩ Lục có phải là quan hệ làm ăn đâu?"
"Ờ ha, nói cũng phải." Yến Tử thò tay vào thùng, tự chọn một quả táo, rửa sạch rồi cắn rôm rốp. Ăn xong, cô thấy Kỷ Nhân vẫn đang ngắm nghía quả táo của mình, nên đưa tay ra hỏi: "Muốn em rửa sạch giúp chị không?"
Kỷ Nhân ôm chặt quả táo trong tay: "Lấy quả khác trong thùng đi."
"Trời đất, quý báu dữ hen." Yến Tử vừa rửa một quả khác, vừa liếc qua thấy Kỷ Nhân đang đặt quả táo của nàng lên tủ đầu giường, còn dọn sạch mấy thứ quanh đó, bày biện thành kính như thể sắp cung phụng Phật Tổ vậy.
"Có muốn thắp thêm ba nén nhang không?" Yến Tử hỏi.
Kỷ Nhân trừng mắt nhìn cô một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!