Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta

Kỷ Nhân đã ba năm rồi không đặt chân đến bệnh viện, không ngờ cuối năm vừa tới, lại phải "đóng góp" một ca hoành tráng thế này.

Bên ngoài trời lạnh cắt da, vậy mà khoa chỉnh hình lại náo nhiệt như chợ.

Nghe nói cứ đến mùa đông, phòng bệnh khoa chỉnh hình liền trở thành mặt hàng khan hiếm, đường trơn trượt, ngã sấp mặt là chuyện như cơm bữa; đã thế, mấy môn thể thao vận động như trượt băng trượt tuyết còn "cống hiến" thêm không ít bệnh nhân.

Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, để Đổng Tường đẩy về phía trước.

Trên hành lang người qua kẻ lại đông như đi hội, suýt chút nữa tắc nghẽn giao thông.

Đổng Tường đẩy nàng đi được hai bước lại kéo về, chờ người phía trước tan rồi mới rón rén đẩy tiếp, đẩy được hai bước lại đột nhiên... kéo về.

Kỷ Nhân chịu không nổi, giọng đầy bất lực: "Chú mày đang chuyển xe nhập kho à?"

"Thiếu chút nữa đi lố, chắc là chỗ này rồi." Đổng Tường lùi lại một mét, dừng trước cửa phòng khám, đối chiếu phiếu đăng ký kiểm tra tên bác sĩ: "Phòng khám số 7, bác sĩ Lục Gia Hòa, đúng rồi."

Cậu ta ngẩng đầu nhìn ảnh bác sĩ dán bên ngoài, có chút kinh ngạc: "Ủa, hoá ra là bác sĩ nữ?"

"Bác sĩ nữ thì làm sao?" Kỷ Nhân hỏi.

"Bác sĩ nữ trong khoa chỉnh hình hiếm lắm. Phẫu thuật là việc tay chân, tốn thời gian lại vất vả, đặc biệt khổ không nói nên lời, nên khoa chỉnh hình cơ bản toàn bác sĩ nam. Em có chú họ làm bác sĩ cũng nói thế." Đổng Tường giải thích.

"Vậy vị bác sĩ này hẳn rất lợi hại rồi." Kỷ Nhân nói.

Không còn ghế trống, Đổng Tường đành ngồi xổm cạnh nàng, một lúc sau lần tìm trong túi: "Nhân tỷ, em muốn ra hút điếu thuốc."

"Đi qua bên kia đi."

"Dạ đại tỷ!" Nói xong Đổng Tường biến mất như gió, chạy ra khu hút thuốc.

Kỷ Nhân buồn chán đến phát rồ nhìn xung quanh, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào màn hình treo trên tường.

Màn hình hiển thị tên họ bác sĩ, còn có một bức ảnh công tác, khiến người ta sáng mắt.

Mày ngài mắt ngọc, nụ cười nhàn nhạt, thoạt nhìn rất trẻ tuổi nha.

Dù vậy nàng cũng biết loại ảnh này, chỉnh sửa hậu kỳ mạnh lắm, cơ bản chẳng có mấy người giống với ảnh thật.

"Ôi trời, bác sĩ này nhìn trẻ quá, không biết tốt nghiệp chưa?" Lúc này, bên cạnh nàng cũng có một bà cô đang xem ảnh, không khỏi lo lắng, trong lòng vẫn cảm thấy mấy ông bác sĩ già đầu hói đáng tin cậy hơn.

"Vị đại tỷ này, bác sĩ Lục không tồi đâu, vừa cẩn thận vừa dịu dàng." Một phụ nữ trung niên ngồi trên ghế xen vào nói, tay dắt đứa con gái khoảng mười tuổi, mỉm cười nói, "Con gái tôi chính là được vị ấy phẫu thuật, hồi phục rất tốt, nằm viện cũng thích bác sĩ Lục nhất. Cũng không sợ đến bệnh viện nữa, lần này đến tái khám, con bé còn rất hào hứng."

"Đúng rồi, sắp được gặp bác sĩ Lục, con còn phải cho bác sĩ xem tranh con vẽ!" Cô bé lắc lư mở cặp, con thú bông treo ngoài văng trúng ngay chân Kỷ Nhân.

"Tỷ tỷ, xin lỗi ạ!"

"Không sao." Kỷ Nhân cúi nhìn con vịt vàng đáng yêu, thuận miệng hỏi: "Con này mua ở đâu thế?"

"Bác sĩ Lục tặng đó ạ!" Cô bé ôm chặt con vịt vàng trong tay, sợ bị nàng giật mất: "Nếu khi phẫu thuật mà chị không sợ, bác sĩ Lục cũng sẽ tặng cho chị một con!"

Đúng lúc đó, loa thông báo gọi tên Kỷ Nhân.

Kỷ Nhân lần đầu ngồi xe lăn, lúng túng xoay bánh xe, không kiểm soát được lực, nghiêng hẳn đâm về phía cửa, thế là... rầm — cửa bật mở.

Người bên trong ngẩng đầu, hai người nhìn nhau, đối diện một lúc.

Kỷ Nhân xấu hổ muốn tìm cái khe chui xuống.

Nhưng trong lòng vẫn âm thầm kinh ngạc, bác sĩ Lục ngoài đời còn đẹp hơn ảnh! Khuôn mặt biểu cảm tự nhiên, khí chất thanh lãnh, đặc biệt là nụ cười chưa kịp nở nơi khóe môi, khiến hai lúm đồng tiền như đang ẩn hiện trêu người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!