Điện hạ lo lắng cho mình như vậy, nếu đổi thành bất cứ phụ tá nào khác, đều cảm động rớt nước mắt một phen.
Thế nhưng Khương Tú Nhuận bị thái tử yêu mến đã lâu, người cũng đạt tới cảnh giới trầm cảm tới nơi, nếu tiếp tục khách khí nữa sợ rằng mình chịu áp lực quá lớn, liền không khách khí vung tây nói:
- Cảm tạ thái tử hậu ái, chỉ là hai người cùng ngủ quá nóng, không thoải mái!
Thái tử bị tiểu phụ tá cự tuyệt cũng không để tâm. So sánh ra thì hỏa khí của Khương thiếu phó càng vượng, thì Thái tử lại càng nhu hòa.
Lần này hai người họ cùng tới tiệc trà do Mộc Phong tiên sinh chủ trì.
Trong tiệc trà, ngoại trừ môn sinh do Mộc Phong tiên sinh coi trọng ra, còn có các danh sĩ đại nho của chư quốc đến Đại Tề du học, cùng tụ tập ở một nơi, coi là thịnh yến tụ họp hiếm có.
Mộc Phong tiên sinh chí thú cao xa, khách mời cũng đều là người có học vấn, làm thơ chia vui, bình phẩm thi từ.
Các nhân sĩ lần lượt đọc thơ mà mình làm, sau đó chia sẻ tâm đắc.
Mộc Phong tiên sinh tên tuổi vang dội, sau khi tới tiệc trà, người đến đều ghi chép lại thơ ông làm, sau đó lưu truyền rộng rãi thậm chí còn được sử dụng trong cả tuyển tập "cung đình ca", phổ làm nhạc biểu diễn khi vương hầu tướng lĩnh mở tiệc.
Cho nên tên của Mộc Phong tiên sinh thật sự là một danh hào khiến người người kính ngưỡng.
Tề quốc tôn trọng âm nhạc thanh nhã, nhất là trong thành Lạc An vừa có thể tấu đàn vừa gẩy cổ cầm, thực sự khiến người ta ghé mắt trông coi.
Chiến loạn lúc tiền triều, rất nhiều cổ khúc bị chiến hỏa của chiến tranh thiêu trụi, trở thành tuyệt xướng. Rất nhiều chi sĩ cả đời, đều lập chí muốn phổ lại nhạc khúc, mà Mộc Phong tiên sinh lại là một trong những người đó, hôm nay trong tiệc trà ông ấy cũng tấu một bản từ khúc mà bản thân đã tu bổ lại.
Về phần " đổi gió", đối với Phượng Ly Ngô vốn là kẻ say mê tại hồng trần mưu quyền thiện hạ, chỉ là nói suống, hắn chỉ hứng thú với quốc sách dân sinh mà thôi.
Kỳ thật ở kiếp trước, trogn thành Lạc An tiệc trà của Mộc Phong tiên sinh chính là thịnh yến hiếm có. Ông ấy vốn không phải người mua danh chuộc tiếng, hàng năm cũng chỉ mở có một lần tiệc trà, thậm chí có lần thì hai năm vẫn yên ắng không có động tĩnh gì.
Mà Khương Tú Nhuận kiếp trước chỉ là một ngoại thất, mặc dù nàng xã giao rộng rãi, nhưng thủy chung không thể tham gia loại tiệc trà cao nhã như thế này được.
Không nghĩ tới kiếp này nàng lại dùng thân phận là môn sinh của Mộc Phong tiên sinh tham dự, thực sự trong lòng cũng ngổn ngang trăm mối cảm xúc, hơn nữa còn có cảm giác không chân thực.
Chờ đến yến hội lúc, nàng mới phát hiện người trong thư viện có thể tới tham gia yến hội, phần lớn đều là đệ tử của Thiên Cán phân viện, những cũng chỉ có vài người mà thôi.
Còn nàng thân là đệ tử Đinh viện, đến đây tham gia yến hội đều khiến người ta kinh ngạc.
Kính hầu Phạm Trung Khôn mang theo ngoại tôn nữ là Điền cơ, cũng có mặt tại yến hội.
Trông thấy thái tử mang theo tiểu Khương công tử đến đây, Kính hầu chỉ hừ lạnh một tiếng.
Gia tộc Kính hầu ở thành Lạc An chính là danh môn vọng tộc lâu đời, năm đó khai quốc tiên đế gặp nạn, gia tộc ông ta chính là một trong tam đại gia tộc hộ giá tiên đế.
Năm đó Phượng Ly Ngô không bị phế, một phần công lao cũng là do Phạm gia bọn họ.
Cũng vì nguyên nhân đó, nên Kính hầu luôn luôn tự cao tự đại.
Lần này, cháu gái ông ta trở thành thái tử phi nhân tuyển, Phạm gia cũng là mở mày mở mặt.
Ông ta chỉ có một muội muội, lấy chồng ở tận Cao Ly xa xôi, hiện tại cháu gái lại gả về Đại Tề, nên ông ta cũng thay cho muội muội lo lắng chu toàn cho cháu gái của mình.
Nhưng là bây giờ ngay cả danh sách chính phi trắc phi cồn chưa có công bố, vậy mà chất nữ Ba quốc lại vào phủ trước. Chẳng khác nào tát vào mặt Kính hầu và Điền Oánh.
Nếu theo lời Điền Oánh nói, thái tử và tiểu Khương công tử này quan hệ tựa hồ không sạch sẽ lắm, thái tử lại bị nam sắc mê hoặc! Yêu thích nam phong, lại còn cưới một nữ tử đã sinh con làm thiếp!
Thế nên ánh mắt Kính hầu Phạm Trung Khôn nhìn tiểu Khương công tử cũng mang theo tức giận.
Chi đường cao nhã như vậy, mà thái tử ngang nhiên mang theo mội nam sủng vô học vô thuật tới! Nghe nói tiểu Khương công tử trong thư viện được xếp vào làm đệ tử Đinh viện.
Mộc Phong tiên sinh từ trước đến nay không phải người a dua nịnh hót, cũng chẳng cho đám quyền quý mặt mũi, Đinh viện bên trong toàn là đệ tử thế nào ông ấy còn rõ hơn mình. Khương Hòa Nhuận làm sao lọt được vào mắt ông ta? Loại không lên được mặt bàn, cũng dám tới đây!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!