Chương 38: Răn đe

Quả nhiên chỉ mấy lời lấy lòng, khiến cho sắc mặt thái tử chuyển biến tốt hơn. Ngược lại nghiêm túc suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Khương Tú Nhuận.

- Theo ý ngươi, thế nào thì mới không chôn vùi nhân tài?

Khương Tú Nhuận kính cẩn nói:

- Nếu đã có văn sĩ tập trung tại thư viện, tất nhiên cũng nên có võ trường cho võ giả, quốc chi xã tắc, văn võ chi đạo.

Mấy lời này của nàng đi vào trong lòng Phượng Ly Ngô. Hắn không nói gì thêm, nhắm mắt suy nghĩ.

Mà Khương Tú Nhuận thì thức thời cũng không phụ họa thêm gì.

Sau khi trở về phủ Thái tử, Khương Tú Nhuận mới biết thái tử một mực chờ nàng, vẫn chưa dùng bữa, nên vội vàng tạ lỗi với Thái tử.

Sắc mặt Thái tử vừa chuyển biến tốt một chút giờ lại lạnh lẽo, nhàn nhạt hỏi Khương Tú Nhuận có phải ở bên ngoài phủ ăn uống toàn mỹ vị, nếu không sao lại ở đó lâu vậy, cũng không nghĩ tới việc cho người về phủ báo lại hành tung của mình.

Khương Tú Nhuận vội vàng nói, đồ ăn bên ngoài cũng không hề ngon miệng, về sau xã giao kiểu này nếu có thể từ chối sẽ từ chối.

Cuối cùng, mặc dù nàng bên ngoài đã cơm nước nô nê, nhưng vẫn tiếp tục bồi Thái tử ăn thêm một bữa, còn cống hiến cả đồ ăn khô mà Thiển nhi phơi giúp nàng.

Mấy món thịt sấy khô này, nàng định dùng lúc bái sư, sẽ tặng lễ cho tiên sinh.

Lúc trước nàng với huynh trưởng ở thu viện, ngoại trừ biếu Mộc Phong tiên sinh ra, vẫn còn dư một chút, bởi vì khẩu vị của Ba quốc ngọt và cay, cho nên thịt khô chẳng những thơm ngon, mà ăn lại rất vào cơm.

Thịt này sau khi hầm nát, quả nhiên rất hợp khẩu vị Phượng Ly Ngô, một đĩa đầy mà ăn sạch sẽ.

Sau khi dùng bữa xong, Thái tử vẫn không thả người, để Khương Tú Nhuận đọc lại bài văn hôm nay được tiên sinh tán thưởng.

Khương Tú Nhuận đè thấp thanh âm, lúc đầu mang theo giọng trung tính, sau cùng thì không khống chế được có pha một chút âm điệu nhẹ nhàng mê hoặc người khác.

Phượng Ly Ngô rất thích nghe, nhắm mắt nửa nằm trên tháp, để cho giọng đọc của thiếu niên nhẹ nhàng đi vào tai mình, nhắm mắt liền thiếp đi.

Mà Khương Tú Nhuận ngồi quỳ chân cạnh tháp, trong nội tâm phiền muộn, sau đó lại dần nghi hoặc sao kiếp trước mình không phát hiện ra, Thái tử lại dính người như vậy?

Nàng nói là sự thật. Theo lý thuyết Tần Chiếu kiếp trước phục thị bên cạnh Phượng Ly Ngô, nhất định phải hiểu rõ tính tình Thái tử.

Thế nhưng nàng chưa từng nghe nói, Phượng Ly Ngô dính phụ tá như vậy, ngay cả khi đi ngủ cũng phải có người bên cạnh đọc văn. Vì sao hiện tại, hắn lại có thêm bệnh này vậy?

Hết lần này tới lần khác, vì vị chủ thượng quyền cao chức trọng, cho nên nàng cũng chẳng dám phản kháng. Ngồi quỳ cạnh chân tháp, đọc tới miệng đắng lưỡi khô, biết Thái tử ngủ sâu giấc rồi, nàng mới lui ra.

Thật sự là giống như trẻ con ba tuổi vậy, trước khi ngủ phải có người đọc truyện cho nghe mới chịu yên giấc. Khương Tú Nhuận âm thầm thề, về sau nếu có nhi tử, hắn mà dính người không nhu thuận như vậy, nhất định sẽ đánh mông hắn.

Mà trong hai ngày này, Tần Chiếu cuối cùng cũng có thể đi lại bình thường nên quay lại phủ Thái tử báo danh công tác.

Mặc dù không thể đi bộ quá lâu, nhưng Tần Chiếu không kịp chờ đợi trở về phủ.

Hắn nghĩ, Khương Tú Nhuận mặc dù dựa vào tiểu thông minh được thái tử thưởng thức, nhưng nàng đến cùng vẫn là nữ tử, chỉ cần hắn tìm thời điểm thích hợp, trần tình với Thái tử, cũng nói chính mình ái mộ nữ tử kia, thái tử ước chừng cũng sẽ nể mặt mình từng bị thương, sẽ miễn tội Khương Tú Nhuận lừa gạt, rồi tác thành cho mình.

Thế nhưng sau gần hai tháng, hắn quay lại phủ Thái tử, lại cảm thấy có chút thương hải tang điền, thế sự biến đổi khiến người ta khó mà nhận ra được.

Hiện tại Khương thiếu phó há lại chỉ coi là được thái tử thưởng thức? Quả thực phải nói là trở thành hồng nhân bên cạnh điện hạ chạm tay có thể bỏng!

Nghe nói, Thái tử khi dùng bữa đều nhất định phải có Khương thiếu phó tương bồi*. Còn hướng lúc, còn có đi thư viện tiếp Khương thiếu phó cùng nhau về phủ, quả thực là như hình với bóng.

*tương bồi: Từ "bồi" ở đây ý chỉ cùng nhau làm việc gì đó. Có thể dịch là "nhất định phải có Khương thiế phó ăn cùng". Nhưng mình lại thấy để hán việt hay hơn, nên cứ giữ vậy nhé.

Tần Chiếu vốn còn cảm thấy người trong phủ có chút nói quá. Thế nhưng sau khi hắn tận mắt nhìn thấy hình ảnh trong noãn các, khi Khương Tú Nhuận cúi đầu viết chữ, ánh mắt Thái tử chăm chú nhìn nàng, hắn mới mơ hồ cảm thấy đại sự không ổn!

Ánh mắt kia, hắn vốn là một nam nhân, nhìn liền hiểu rõ. Ánh mắt đó tuyệt đối không phải ánh mắt thưởng thức phụ tá, mà là ánh mắt thỏa mãn mang theo sự chiếm hữu của nam nhân, đối đãi với vật thuộc sở hữu ở ngay trong địa bàn của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!