Từ lúc Khương Tú Nhuận nghe Đậu Tư Võ mở miệng nói chuyện, trong lòng vẫn âm thầm nhắc nhở bản thân phải cố giữ bình tĩnh, bất luận nghe được cái gì cũng phải bình tĩnh.
Thế nhưng lúc này nghe bạn học Đậu nói xong, nàng ngây người, trừng to mắt, không thể tin vào lỗ tai mình hỏi lại hắn: "Ngươi... Những lời ngươi nói vừa nãy là sự thật sao?"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đậu Tư Võ dùng sức vỗ vỗ bả vai Khương Tú Nhuận nói: "Ta nói cho quân rồi, quân nên bàn bạc với huynh trưởng xem đối phó với việc này thế nào đi."
Trong lòng Khương Tú Nhuận biết rõ Đậu Tư Võ không phải người gian dối, nếu hắn đã nói như vậy, hẳn là có căn cứ.
Nàng vội vã đi tìm huynh trưởng ngay sau đó, không nói một lời lôi hắn ra khỏi thư viện.
Khương Chi không biết muội muội bị làm sao, luôn miệng hỏi nhưng Khương Tú Nhuận không trả lời.
Mãi tới khi trở lại phủ chất tử, nàng mới nói chuyện hoang đường của chất nữ ở ngoài thành cho huynh trưởng nghe.
Khương Chi hít vào một ngụm khí lạnh, ngã ngồi tại chỗ, sắc mặt trắng bệch!
Dựa vào hiểu biết của hắn về phụ vương mình, quốc thư mang tới cùng chất nữ kia chắc chắn là những lời nịnh nọt bán con gái cầu vinh như "Dung mạo mỹ lệ, làm bạn bên cạnh vua lâu dài".
Nếu như người được đưa tới là thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp thì cũng thôi đi, thế nhưng đưa một người mới sinh con là thế nào? Là sỉ nhục Tề đế thu mua đồ bỏ đi sao?
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một khi thiên tử tức giận, người bị liên lụy không phải hai con tin ở thành Lạc An là hắn và muội muội sao?
Nghĩ như vậy, Khương Chi khóc thút thít nói: "Phụ vương làm sao vậy! Chẳng lẽ vương nữ đưa tới mang thai, hắn cũng không biết sao?"
Khương Tú Nhuận đi tới đi lui trong phòng rồi vội vàng mang tiền và vàng bạc trước đây giao cho huynh trưởng bỏ vào một cái bọc nhỏ, sau đó mặc áo khoác dày, giấu bản đồ lúc sáng sớm vừa vẽ ra. Sau cùng nói với huynh trưởng: "Ca ca mặc quần áo tử tế vào, chúng ta trốn đi."
Nếu thế nào cũng phải chết, vì sao trước khi chết không thử chạy trốn?
Mấy ngày nay có giờ thư họa, nàng tự mình ở trong thư viện tập trung học tập. Người khác vẽ hoa, chim, cá, côn trùng, còn nàng thì vẽ lại điệp bài [*] của phủ Thái tử cần dùng để vượt qua kiểm tra ngoài cổng thành mà nàng tạm thời trộm được. Cuối cùng còn dùng cây củ cải làm thành một con dấu giả y hệt con dấu trong phủ Thái tử.
[*] Văn thư giấy tờ cần trình cho quan xem.
Loại điệp bài này, nàng vẽ ra một xấp. Ngày tháng và tên họ bỏ trống, có thể điền con dấu sử dụng bất cứ lúc nào.
Lúc này ở trước mặt ca ca, nàng nhanh chóng điền xong bốn tấm điệp bài, sau đó lấy cây củ cải chấm mực đỏ, nhấc tay nhanh nhẹn đóng con dấu xuống.
Khương Chi ở một bên choáng váng. Hắn phát hiện từ sau khi tới thành Lạc An, hắn càng không hiểu rõ muội muội. Mấy thứ này, nàng chuẩn bị từ lúc nào? Trước là sửa đổi quốc thư, nữ giả nam trang, sau là chuẩn bị con dấu và điệp bài giả, rốt cuộc từ khi nào nàng có bản lĩnh như vậy?
Nhưng nếu bọn họ chạy trốn như thế, chẳng phải hại Ba Quốc mang danh bất nghĩa sao? Trực giác cho Khương Chi biết phải từ chối, cố ý khuyên muội muội không thể làm chuyện này: "Phụ vương đưa chúng ta tới đây làm con tin, chúng ta là minh ước giữa hai nước. Sao chúng ta có thể bội bạc, hãm hại phụ vương mang danh bất nghĩa?"
Trong lòng Khương Tú Nhuận biết đó là lời trong lòng ca ca, suy cho cùng kiếp trước hắn cũng là người có thể nhảy thành hy sinh cho tổ quốc.
Cho nên nàng cũng không phí lời, quay sang Thiển nhi ở bên cạnh hất cằm, Thiển nhi bước lên nhấc cánh tay, đánh Khương Chi đang cố gắng khuyên bảo muội muội bất tỉnh.
Đồ vật cần mang theo không nhiều, người muốn dẫn đi cũng chỉ có hai tỷ muội Bạch Anh và Bạch Thiển mà thôi. Về phần thị vệ trong phủ, từ lâu đã không phải là người từ Ba Quốc tới, tất cả đều là tay chân của Thái tử.
Khương Tú Nhuận nhìn bóng mặt trời, tính toán thời gian. Thành Lạc An có bốn cửa thành, chỉ có cửa Tây mới canh phòng hơi lỏng lẻo, thường đổi ca gác vào buổi trưa, chỉ là khi đó tiểu đội gác chiều vừa mới ăn cơm xong, vì thế thủ vệ đều không có tinh thần mấy, lục soát cũng vội vã rồi cho qua.
Đây là chuyện lúc Khương Tú Nhuận lấy cớ đi chợ mua đồ ăn vặt cho Thái tử, mấy lần cố ý quan sát tình hình nên thấy.
Thế là nàng bấm đốt ngón tay tính thời gian, trước buổi trưa, tránh thị vệ trong phủ chất tử, từ phía sau thư phòng lấy ra một cái thang, vượt qua tường nhảy tới khoảng sân trống trong phủ chất tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!