Thời gian quan sát hành hình cũng không lâu, thế nhưng sắc mặt Khương Tú Nhuận vẫn tái nhợt.
Không phải nàng sợ chết, người từng chết qua một lần như nàng có gì phải sợ? Nhưng nàng sợ nếu mình đi một nước cờ sai, liên lụy đại ca bị chặt đầu thị chúng...
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Pháp trường cách rất gần đài quan sát, mùi máu tanh theo gió bay tới, làm dạ dày của nàng quặn lại một trận khó chịu...
Cho nên không chờ tới lúc xem hành hình xong, nàng ọe một tiếng rồi nôn ra.
Chỉ là sáng sớm phải đi vội, nàng cũng chưa có ăn sáng, thứ nôn ra chỉ có dịch dạ dày mà thôi.
Khương Chi nhìn muội muội nôn, vội vã đỡ muội muội xuống đài, tìm một chỗ tránh gió, đỡ nàng đứng vững lại, Thiển nhi vội vàng lấy túi nước mang theo bên người cho nàng súc miệng.
Động tĩnh bên đài quan sát, Phượng Ly Ngô đều nhìn rõ. Khi hắn liếc mắt thấy sắc mặt thiếu phó tái nhợt, dáng vẻ lung lay sắp đổ thì nhíu mày.
Chỉ thầm nghĩ: Bộ dạng ngày thường vô cùng liều lĩnh, sao lúc này lá gan lại nhỏ như vậy? Làm gì có chút phong độ nam nhi nào?
Nhưng không đợi tới khi Khương Tú Nhuận nôn ra, trong lòng Phượng Ly Ngô chỉ còn lại hối hận, sớm biết hắn sợ máu thì không nên bắt hắn ra xem, thân thể vốn yếu ớt, bị dọa như vậy không biết mấy ngày ăn cơm không ngon đây.
Hắn lập tức đứng dậy sải bước tới đài quan sát.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lại nói về nhóm chất tử xem hành hình, tuy rằng không nôn mửa giống như Khương Tú Nhuận, nhưng xem cảnh giết gà dọa khỉ này, ai cũng hãi hùng khiếp vía.
Nhưng vào lúc này, mắt thấy Thái tử Đại Tề sắc mặt nghiêm trọng đi tới, nhất thời ai cũng thấp thỏm trong lòng, nghi ngờ Thái tử thấy giết một người là không đủ, muốn bắt thêm một kẻ xui xẻo, lôi xuống dưới lưỡi đồ đao.
Không ngờ vị Thái tử điện hạ cũng không liếc nhìn ai, chỉ đi thẳng tới trước mặt hai huynh đệ chất tử Ba Quốc.
Sau khi các vị chất tử thở phào nhẹ nhõm, cũng hiểu rõ trong lòng: Đúng rồi! Bây giờ người Thái tử điện hạ không vừa mắt nhất, hẳn là công tử Tiểu Khương mới đúng!
Dù sao tin đồn hắn ngủ với ứng cử viên Thái tử phi truyền đi vô cùng sinh động.
Mà tiểu tử kia bị dọa như vậy, có lẽ trong lòng cũng biết bản thân là người chết tiếp theo rồi?
Nghĩ như vậy, bản thân an toàn không có gì phải lo lắng, có thể ung dung nhàn rỗi nhìn người khác xui xẻo rồi.
Thế là mấy người hóng hớt dồn dập bước chậm lại, muốn xem Thái tử trừng trị tiểu tử không hiểu chuyện kia ra sao.
Không ngờ, sau khi Thái tử điện hạ đi tới bên cạnh công tử Tiểu Khương, lại lo lắng ân cần, cúi đầu hỏi thăm vị công tử Tiểu Khương mới bị dọa tới nỗi nôn ra kia.
Còn tự mình lấy khăn tay trong người ra đưa tới bên miệng công tử Tiểu Khương, để hắn lau vết nước sau khi súc miệng...
Mọi người đều nói Thái tử chiêu hiền đãi sĩ, thế nhưng tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật. Chuyện này... cũng quá coi trọng người tài đi!
Thử hỏi, loại hỏi han ân cần này, có chút nào giống với tình địch lạnh lừng trừng mắt nhìn nhau?
Thế là tất cả mọi người bỗng nhiên nhớ tới gần đây công tử Tiểu Khương vào thư viện, nghe nói cũng là Thái tử điện hạ bố trí, huynh trưởng của công tử Tiểu Khương cũng được lợi, nghe nói là cùng nhau vào thư viện tiếp thu bài giảng của đại nho.
Đâu giống như chất tử bọn hắn bị giám thị khắp nơi, đừng nói bái sư học hành, ngay cả đi ra ngoài thăm hỏi danh sĩ trong thành, cũng phải báo cáo cho Lễ quan, phòng ngừa có người lén lút thông đồng người Tề, làm chuyện bất chính.
Đủ loại chuyện lộn xộn như thế, càng làm cho bọn họ xúc động muốn tới nhờ vả nương tựa Thái tử, vì hắn xông pha, nước xôi lửa bỏng cũng không từ.
Thế nhưng màn yêu quý người hiền tài làm cảm động lòng người này, rơi vào mắt một người lại không phải mùi vị như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!