Trong lòng nghĩ như vậy, nên ánh mắt nhìn về phía thiếu niên cũng bắt đầu trở nên quỷ dị.
Khương Tú Nhuận vốn trong lòng thấp thỏm, yếu ớt ngẩng lên thấy Phượng Ly Ngô chỉ nhìn nàng cũng không nói chuyện, nhất thời càng chắc chắn ý nghĩ trong lòng, liền hít một hơi mở miệng nói:
- "Tại hạ chỉ có một người ca ca, tính tình thuần lương, không rành thế sự, lại không có tài năng kinh thế gì, hắn ở Đại Tề làm con tin, có lẽ phụ vương cũng chẳng đón về nước, nếu Thái tử thương cảm huynh ấy một chút... Tại hạ chết cũng nhắm mắt, xin thái tử chiếu cố..."
Phượng Ly Ngô lúc đầu không hiểu ý tứ trong lời nói của nàng, sau khi suy nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra, Khương Tú Nhuận nghi ngờ hắn phải giết nàng cho nên hiện tại là để lại di ngôn.
Phượng Ly Ngô híp mắt, đột nhiên đưa tay lôi một góc trắng lòi từ trong túi tóc của Khương Tú Nhuận ra.
Góc lộ ra ngoài chính là mảnh lụa ghi giấy nợ, bị Phượng Ly Ngô kéo một cái liền tung ra.
Khương Tú Nhuận a nha một tiếng, chỉ kịp kéo lại búi tóc, tránh cho tóc xổ tung ra.
Mà thái tử điện hạ thì mở đám khăn lụa ra, thản nhiên nói:
- "Quân không phải an bài hết rồi sao, định dùng thi thể chuyển đồ ra ngoài, để cho huynh trưởng khỏi sống nghèo khó sao? Nơi nào còn cần Cô trông nom chứ?"
Mới vừa nãy bởi vì vội vàng giấu đồ vào tóc, Khương Tú Nhuận cũng không kịp nhìn vào gương, thấy thái tử lôi ra được, trong lòng căng thẳng, sắc mặt càng trở nên trắng bệch.
Phượng Ly Ngô vừa đi vừa nhìn khoản lạc trên đó, hắn hơi chút liếc mắt nhìn Khương Tú Nhuận nói:
- "Nhiều tiền như vậy, quân cũng coi là phú hào ở Lạc An rồi đó, nếu so sánh thì ngược lại số tiền hàng tháng Cô đưa cho ngươi quá ít... "
Liên quan tới số ngân lượng lớn này, Khương Tú Nhuận có cả ngàn điều không thể biện minh, việc đã tới nước này, dù thường ngày miệng lưỡi nhanh nhẩu, nhưng hiện tại cũng không biết phải nói thế nào.
Nhưng Phượng Ly Ngô tựa hồ cũng chẳng có hứng thú đi điều tra chuyện phụ tá ăn hối lộ, chỉ thưởng thức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của thiếu niên, cảm thấy ngẫu nhiên dọa hắn sợ cũng tốt, miễn cho hắn sau này ỷ vào mình ân sủng, càng ngày càng vô pháp vô thiên.
Vây nên sau một lúc Phượng Ly Ngô mới lên tiếng:
- "Cô muốn giết ngươi lúc nào? Mấy ngày nay không cho ngươi ra ngoài, là lo lắng chuyện kia ở đạo quán có kẻ giở trò, ngươi mà ra ngoài tất sẽ có kẻ tìm tới, náo ra chuyện sẽ không dễ dàn xếp."
Khương Tú Nhuận trong lòng biết Phượng Ly Ngô không cần thiết lừa gạt mình, hắn nói không giết chính là sẽ không giết.
Hiểu rõ rồi, trái tim treo lơ lửng mấy ngày rốt cuộc cũng hạ xuống được Nàng vội vàng đoan chính quỳ xuống, tạ ơn Thái tử.
Phượng Ly Ngô nhìn khuôn mặt thiếu niên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, đưa tay đỡ lấy tay hắn, cảm giác vô cùng mềm mại, chỉ đột nhiên đưa tay kéo một phát, đưa nàng lại gần, thản nhiên nói:
- "Chỉ là sau này, Điền Oánh vẫn phải nhập phủ, đến lúc đó quân có thể bởi vì thời khắc nhất thời nhìn thấy da thịt, mà sinh ra ý xấu với Điền cơ?"
Khương Tú Nhuận bị hắn kéo đến. Toàn thân căng cứng, chẳng biết tại sao, lại nghĩ tới cảnh hôm đó nàng cưỡng hôn Phượng Ly Ngô, thực sự quẫn bách liền nhanh chóng lắc đầu nói:
- "Khi đó trúng dược, trước mắt đều là màu đen, quá trình như thế nào cũng không nhớ ra được, hơn nữa thái tử ngài tới kịp, ngài cũng nhìn thấy tại hạ quần đều không có cởi... Thật sự là với Điền cơ trong sạch... Nếu là thái tử để ý, hay là cho tại hạ xuất phủ, ở bên ngoài làm phụ tá, nghe theo lệnh thái tử, miễn cho ở cùng một phủ gượng gạo..."
Cái câu mọi việc đều không nhớ, ám chỉ cả việc tại sao hôn thái tử cũng không nhớ, mong rằng thái tử đại nhân đại lượng, không so đo nàng tội khinh bạc hắn.
Phượng Ly Ngô ánh mắt lóe lên, không rõ trong lòng hắn nghĩ gì. Thấy Khương Tú Nhuận cũng không hề giống nói dối, mà hơn nữa cho dù thiếu niên trước kia có hảo cảm với Điền Oánh, cũng chủ động tiến tới nịnh nọt nữ nhân kia, nhưng bây giờ để tránh hiềm nghi, chắc cũng chẳng dám lại gần nàng ta nói chuyện nửa câu.
Nghĩ tới đây, trong lòng Phượng Ly Ngô mới dễ chịu một chút, cũng không suy nghĩ xem bản thân là để ý Điền cơ bị chiếm tiện nghi, hay để ý đến việc thiếu niên kia ái mộ nữ nhân.
Hắn liền mở miệng nói:
- "Không cần xuất phủ, nếu các ngươi là trong sạch, cần gì phải làm vậy?"
Hắn đã quen với sviệc tiểu Khương công tử ở bên người thay hắn chuẩn bị, nếu giờ hắn rời khỏi phủ, liền có nhiều bất tiện. Hắn cũng sẽ không để cho thiếu niên này rời đi.
Đã như vậy, Khương Tú Nhuận cũng không dám tiếp tục nhiều lời. Nếu thái tử đã rộng lượng tới mức khoan nhượng cho kẻ khinh bạc vị hôn thê của mình, ở trước mặt lắc qua lắc lại, thì nàng cũng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh.
Tiêu trừ được nỗi lo mất mạng. Bệnh của Khương Tú Nhuận cũng khỏi rất nhanh, sau mấy bát thuốc đắng chát, mồ hôi vã ra, người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!