Chương 29: (Vô Đề)

Tiếng nói không lớn nhưng khiến tim mật người nghe run lên bần bật.

Khương Tú Nhuận vừa mới vào sảnh đã hoảng hốt trong lòng, bước chân hơi dừng lại. Mà Điền Oánh cũng không đứng vững nổi nữa, chân run lên rồi quỳ sụp xuống.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đúng lúc này, trong nội viện vang lên tiếng côn, mấy thị vệ cao lớn giơ cao côn mộc nện về phía hai bà tử kia.

Lúc đầu còn có thể nghe thấy tiếng người kêu la đau đớn không thành tiếng, về sau tiếng rên bên trong bao tải rách dần dần trở nên yếu ớt, khi đổ hai bao tải ra có thể thấy toàn là máu thịt.

Trước kia Điền Oánh ở Hàn Quốc luôn được nuông chiều, có bao giờ thấy qua loại chuyện đánh chết người như vậy? Bị dọa tới nỗi biến sắc, quỳ trên mặt đất, răng trên răng dưới va đập vào nhau.

Sắc mặt Khương Tú Nhuận cũng trắng bệch, bởi vì nàng không biết kế tiếp người bị đánh chết tươi như vậy có phải là nàng hay không.

Phượng Ly Ngô rũ mắt, nhìn Điền Oánh như bị quỷ bóp cổ nói không ra lời rồi mới chậm rãi ung dung hỏi: "Vừa rồi cô thẩm vấn hai bà tử kia, hai bà ta nói là bị kẻ gian sai khiến, hãm hại hai người các ngươi nhưng bây giờ ngươi lại nói Khương thiếu phó có lòng mê luyến sắc đẹp của ngươi, rốt cuộc cô phải tin người nào?"

Lúc này Điền Oánh mới biết mình bị hạ thuốc không phải do Khương Tú Nhuận gây nên, mà bản thân vừa nãy lỗ mãng nói như vậy, làm loạn thế cục, lập tức vội vã nói: "Điện hạ sáng suốt thẩm vấn kẻ gian, thế nhưng công tử Tiểu Khương hắn..."

Trong mắt Điền Oánh, bản thân mình là bị kẻ gian làm hại nhưng Khương Tú Nhuận là kẻ phạm thượng, dám nhúng chàm Thái tử phi tương lai, không trốn được tội danh này.

Tuy rằng trong sạch của nàng vẫn còn nhưng rốt cuộc vẫn bị tiểu tử kia chiếm tiện nghi, còn bị Thái tử bắt được. Nếu Thái tử yêu thích nàng, nhất định phải giết tiểu tử này, mới có thể khiến cho bê bối trong đạo quán không truyền ra ngoài, bảo vệ thanh danh trong sạch của nàng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thế nhưng Phượng Ly Ngô không đợi nàng nói xong, ngữ khí bình thường cắt ngang lời nàng, nói tiếp: "Hai người các ngươi bị kẻ gian hãm hại, uống nhầm thứ không tốt, may mắn cô kịp thời tới giải cứu. Nhưng nhiều người lắm miệng, người đời thường hay nghe những lời đồn bậy. Nếu Điền Cơ có ý phơi bày ra sẽ làm cho thành Lạc An xôn xao nhốn nháo, cô không chặn nổi.

Trong sạch của Điền Cơ khó giữ được, tiền đồ cũng đáng lo."

Điền Oánh so với Tào Khê thông minh hơn rất nhiều. Nghe lời này của Thái tử, cảm thấy rõ ràng bên trong có ám chỉ ngầm cho nàng nên cũng giữ im lặng, bộ dạng điềm đạm đáng yêu nhìn Phượng Ly Ngô.

Bởi vì nàng ta ở quá gần, mùi phấn son trên người bất giác truyền tới, Phượng Ly Ngô cảm thấy mũi mình sắp ngạt, lập tức đứng lên, ngữ khí cũng xem như ôn hòa nói: "Cô biết ngươi và thiếu phó trong sạch, chuyện hôm nay dừng ở đây, những người liên quan đã bị đánh chết, từ nay về sau, không cho phép ai nói tới chuyện này nữa."

Nói xong, hắn đứng dậy rời khỏi đạo quán.

Từ trong đạo quán đi ra, Khương Tú Nhuận mới phát hiện, toàn bộ đạo quán đã bị phong tỏa.

Người chết đâu chỉ có hai bà tử đó? Còn có thị nữ Điền Oánh, còn có mấy đạo sĩ phụ trách trông coi vườn hoa... Đều bị bắt rồi giết chết.

Một đường ra ngoài, từng cỗ thi thể bọc trong chiếu được khiêng ra ngoài.

Những thứ này không phải chỉ cho nàng và Điền Oánh xem, tất cả những người ở đây cũng nhìn và hiểu rõ, chuyện hôm nay phải tuân theo lời Thái tử nói, giấu kín trong bụng, nếu không người kế tiếp nằm trong chiếu rơm chính là ngươi!

Phượng Ly Ngô tự mình mở miệng cho qua chuyện này.

Điền Cơ hiển nhiên tự biết tốt xấu, không còn nhắc tới chuyện muốn giết Khương Tú Nhuận.

Nhưng Khương Tú Nhuận cũng không vì những lời của Thái tử mà nhẹ nhõm trong lòng.

Lần này, Thái tử cho nàng sống sót rời khỏi đây, cũng không có nghĩa là sau đó không có chuyện gì.

Dù sao Thái tử có ý muốn cưới Điền Oánh, cũng không phải bởi vì hai bên yêu thương gì nhau, mà hắn muốn có được sự ủng hộ của Hàn Quốc, củng cố địa vị Thái tử của mình.

Cho dù nàng thật sự to gan ngủ với Điền Oánh, Thái tử cũng sẽ không làm lớn chuyện này, hủy trong sạch của Điền Oánh.

Những kẻ vu vạ chết rồi nhưng gian phu là nàng nhất định phải còn sống rời khỏi đây, giống như bình thường không có chuyện gì, mới có thể chặn được mồm miệng của mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!