Chương 28: (Vô Đề)

Phủ Thái tử bước vào quá trình tu sửa, chỉ còn mỗi phòng khách chính là không sửa trần nhà.

Tập tục của Đại Tề là ở trên trần nhà phải có những cây cột nhà chắc chắn chống đỡ mái nhà. Nhà ở là gốc rễ của con người, sửa nhà là việc vô cùng lớn. Cho dù Thái tử có không để ý thì cũng không thể bỏ qua.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo vật trấn áp trong phủ ngoại trừ con rùa đá ra, còn phải có một chuỗi ngọc bằng vàng. Chuỗi ngọc trong phủ Thái tử cần nhờ đạo sĩ trong đạo quán tụng kinh bảy ngày mới có thể khai quang.

Mấy ngày trước, quản sự trong phủ Thái tử đã chọn chuỗi ngọc vàng tốt nhất mang tới đạo quán Quảng Ân bên ngoài thành. Chờ tới trước một ngày sửa xong trần nhà thì mới rước chuỗi ngọc vàng về.

Hôm nay Thái tử ra ngoài sớm, tới nha môn làm việc rồi lại tới đạo quán rước chuỗi ngọc.

Nhưng bởi vì trong nha môn có việc đột xuất làm chậm trễ nên Thái tử phái người mang tới một thẻ tre, là thư viết tay của Thái tử: Việc rước phật châu về phủ cô giao cho thiếu phó Khương Hòa Nhuận, sau khi rước về quân hãy dâng lên hương đường.

Điều này cũng vừa đúng ý muốn của Khương Tú Nhuận, mấy ngày nay nàng muốn khảo sát con đường chạy trốn, cộng với việc phải bố trí mọi việc chu đáo, cũng phải ra khỏi thành một chuyến.

Ngồi trong xe ngựa phủ Thái tử chuẩn bị cho nàng, Khương Tú Nhuận thỉnh thoảng ló đầu ra bên ngoài nhìn ngó, thấy ở ngoài thành có một giao lộ, Khương Tú Nhuận mượn cớ xuống xe ngựa đi vào con đường nhỏ trong rừng rậm, nàng cảm thấy nơi này rất tốt, nếu tương lai trốn đi được bằng con đường này, có thể khiến cho thần không biết quỷ không hay...

Nàng vừa trở về vừa suy nghĩ, vừa khéo nhìn thấy một đội xe ngựa khác chạy tới.

Từ cửa sổ xe một người ló đầu ra, chính là người có cơ hội chạm tay vào vị trí Thái tử phi nhất

- Điền Oánh.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Oánh cũng thấy xe ngựa của phủ Thái tử từ xa nên lúc này mới ló đầu ra, vốn tưởng rằng có thể tình cờ gặp Thái tử, vừa khéo có thể bồi dưỡng tình cảm của hai người, không nghĩ tới lại là thiếu phó Khương Tú Nhuận của Thái tử.

Tuy có hơi thất vọng nhưng trên mặt nàng vẫn nở nụ cười tự nhiên, nói với Khương Tú Nhuận: "Hôm nay khi ra cửa, ta liền nghe thấy chim khách hót véo von trên cành, vốn là nghĩ gặp được chuyện vui, không ngờ lại là gặp được Khương thiếu phó, quân muốn đi nơi nào vậy?"

Khương Tú Nhuận vội vàng trả lời, ôm quyền nói: "Tại hạ muốn tới đạo quán Quảng Ân, thay điện hạ rước chuỗi ngọc vàng về trấn áp nhà cửa."

Hiện tại Điền Oánh chỉ cần nghe được chủ đề có liên quan tới việc tu sửa phủ Thái tử, mặt mày sẽ lộ ra vui vẻ, thái độ cũng hiền lành hơn mấy phần, chỉ nói mình cũng tới đạo quán cầu phúc.

Thế là hai đội xe ngựa đi cùng đường, một trước một sau tới đạo quán Quảng Ân.

Các đời Hoàng đế Đại Tề tôn sùng đạo giáo, đạo quán lớn đạo quán nhỏ có ở khắp nơi ở Đại Tề. Chỉ có điều, từng có người trong hoàng thất tới đạo quán Quảng Ân tu hành nên nơi này mới tốt nhất.

Tới đạo quán, quán chủ đã chuẩn bị kỹ càng từ sáng, gỡ chuỗi ngọc vàng được khai quang sau bao ngày tụng chân kinh xuống, cất vào hộp gấm rồi giao cho Khương Tú Nhuận.

Khương Tú Nhuận nhận lấy rồi muốn rời đi, thế nhưng Điền Oánh ham chơi, cộng thêm với chuyện tự nhận trước đây thân quen với Khương Tú Nhuận, cũng không biết bị ai xúi giục mà muốn nhờ hắn cùng mình thăm xung quanh đạo quán một phen, nhân tiện thăm dò tâm ý của Thái tử, vì sao chậm chạp không công bố ứng cử viên Thái tử phi?

Khương Tú Nhuận bị nàng ta quấn lấy cũng không biết làm sao, cộng thêm không biết kế hoạch chạy trốn của mình có thuận lợi hay không, nhỡ đâu lại đắc tội với Thái tử phi tương lai nên chỉ đành giả vờ giả vịt, cùng nàng ta tham quan quanh đạo quán.

Trong lúc hai người ở vườn hoa phía sau, có hai hạ nhân dâng trà lên mời uống.

Thế nhưng lúc hai người chuẩn bị rời vườn hoa, lại phát hiện không biết có kẻ nào khóa cửa lớn và cửa sau hoa viên từ bên ngoài lại. Hẳn là người trông coi vườn hoa không biết trong viện có người nên mới khóa lại.

Thiển nhi nâng chân muốn đá văng cửa nhưng bị Khương Tú Nhuận ngăn cản.

Đạo quán này không giống những nơi khác, là nơi tu hành của hoàng thất, nếu Thiển nhi đạp hỏng cửa lớn nhất định sẽ có người mượn cớ trị tội.

Nàng bảo Thiển nhi trèo qua tường rồi mở chốt cửa ra.

Nhưng sau khi Thiển nhi trèo qua tường báo lại là cửa đã bị khóa bằng xích sắt thô to bằng cánh tay, không mở được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!