Chương 190: Bắt gian

Nàng cũng không phải Tào Khê loại không có chút ân sủng nào, tàon cung ngoại trừ Khương Tú Nhuận ra chỉ có mình nàng được thánh thượng mưa móc. Tron ghai năm Khương Tú Nhuận không có ở đây, thánh thượng cũng chỉ qua đêm ở viện của nàng ta. Nếu như lần này Khương Tú Nhuận không còn nữa, Thánh thượng triệt để mất hi vọng, như vậy mình tất nhiên sẽ lại đoạt được quân ân.

Nếu đã như vậy, càng không thể để Khương Tú Nhuận tiếp tục tồn tại, may mà nàng có sự chuẩn bị từ trước. Khi tiên đế vẫn còn tại thế, Phượng Vũ muốn lấy lòng nàng, cho nên hai người lợi dụng lẫn nhau, không hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

Nhưng sau khi Phượng Vụ tạo phản, Điền Oánh sợ họa rước thân, không dám qua lại với hắn nữa. Thế nhưng từ sau khi Khương Tú Nhuận trở lại Tề triều, Điền Oánh không có nơi dựa vào, liền nổi lên ý đồ.

Hiện tại, ba quân đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, Phượng Vũ có nhu cầu cấp bách về quân như và lương thực, thế nhưng Phượng Ly Ngô quyết tâm phải cho đệ đệ mình chết đói. Phượng Ly Ngô tạo áp lực cho các quốc gia khác, những nơi cung cấp lương thực cho ba quốc đều lần lượt rút lui.

Phượng Vũ chỉ có thể đi con đường bàng môn tà đạo, ép thuế ba quận để giải tỏa nguy cấp.

Còn lộ tuyến Khương Tú Nhuận trở về Ba quốc, Điền Oánh đã phải hao tốn không ít tâm tư, mệnh thị nữ của mình đi câu dẫn tư vệ hoàng cung, lại đưa một số trang sức quý giá trong đồ cưới của mình ra ngoài cầm cố, dùng số tiền lớn để hối lộ hắn ta.

Sắc đẹp và tiền bạc song song dụ hoặc, người có lá gan liền thay đổi. Cho nên hộ vệ khi tiếp nhận bản đồ Hoàng đế vẽ ra, theo lệ cũ cũng sẽ vẽ lại một phần, gửi bản sao cho hộ vệ tướng quân.

Tên hộ vệ kia sau khi chu tư sao chép bản đồ, cũng tự đặc chế một tấm lụa đặt bên dưới tấm bản vẽ của chủ tư, sau khi chủ tư vẽ xong, hắn mượn cớ quy tắc trong cung, lấy tấm lụa bên dưới, dựa theo vết mực in xuống lại vẽ chi tiết lại, bản sao chép liền hoàn thành. Làm xong hết thảy, hắn vụng trộm dâng lên cho Điền Oánh.

Điền Oánh thu được bản vẽ, liền đưa cho thái giám là tai mắt của Phượng Vũ, để hắn ta gửi ra ngoài.

Về phần còn lại, Điền Oánh không cần quan tâm, Phượng Vũ tự sẽ biết làm gì.

Nghe nói Phượng Vũ từ lâu đã thèm dỏ dãi sắc đẹp của Khương Tú Nhuận, một khi hắn bắt được nàng ta, ngoại trừ có quân bài áp chế Phượng Ly Ngô, không thiếu được thỏa mãn tâm nguyện của hắn. Mà tới lúc đó... nghĩ tới đây, Điền Oánh đắc ý, chuyện còn lại sẽ do hiền hậu của Phượng Vũ là Dương Như Nhứ thay nàng thu xếp ổn thỏa.

Điền Oánh tự nhận là một giọt nước không lọt, thời gian còn lại chỉ cần yên lặng đợi tin tức.

Phượng Vũ hiện tại là con sói đói, hắn nếu đã xác định ra tay với Khương Tú Nhuận tất dùng toàn lực, điểm này Điền Cơ cực kỳ chắc chắn.

Thời gian sau đó ở trong cung vô cùng yên bình.

Có lẽ do Khương Tú Nhuận rời đi, hôm này Phượng Ly Ngô đột nhiên đi tới cung của Điền Oánh.

Dĩ vãng thánh giá đều là đêm tối mới đến đây, son phấn bột nước đều không cần dùng, hôm nay ngược lại là khó có được ban ngày ghé thăm, Điền Oánh vội vàng phân phó thị nữ trang điểm cho nàng để nghênh đón thánh giá.

Thế nhưng Phượng Ly Ngô hiển nhiên không có tâm trạng ngắm hoa thưởng trà, chỉ bước vào cung, ngồi lên vị trí chủ vị, mặt âm tràm nhìn nàng. Sau đó mở miệng:

- Hoàng hậu tới Thân châu gần Cao Ly, đột nhiên bị sơn phỉ tấn công, những kẻ kia ai nấy võ nghệ cao cường, bắt cóc Hoàng hậu, hiện tại tung tích không rõ...

Điền Oánh không ngờ Phượng Vũ có thể thuận lợi đắc thủ như vậy, trong lòng cuồng hỉ, nhưng trên mặt không dám biểu lộ mảy may, lo lắng nói:

- Chuyện này... Hoàng hậu bị cướp thì phải làm thế nào cho phải? Thân châu cách Cao Ly không xa, hay là để thiếp viết thư cho phụ hoàng, xin ngài ấy phái binh hiệp trợ thánh thượng giải cứu Hoàng hậu?

Phượng Ly Ngô một mực nhìn biểu hiện của nàng ta, nghe thấy lời ấy, ngược lại nói:

- Cũng tốt, trẫm đến đây chính là ý tứ này, khó được Điền cơ hiểu biết đại cục. Chỉ là chuyện Hoàng hậu bị bắt cóc nếu truyền ra ngoài quả thật làm ảnh hưởng quốc thể, những lời trẫm nói ở đây, tuyệt không được truyền ra ngoài.

Điền Oánh tất nhiên là xấu hổ mang theo e sợ nghe thánh thượng khen ngợi, cũng cam đoan tuyệt đối không tiết ra ngoài.

Chỉ tiếc rằng lần này Hoàng hậu sống chết không rõ, nàng ta cũng không dám xin Hoàng đế lưu lại mây mưa, sau khi Phượng Ly Ngô nói xong liền cung kính tiễn Bệ hạ rời khỏi tẩm cung.

Nhìn bóng lưng Phượng Ly Ngô cao lớn mạnh mẽ rời đi, Điền Oánh trong nội tâm đắc ý. Nàng cảm thấy mình quyết định là đúng, chỉ cần Khương Tú Nhuận chướng mắt không còn, như vậy nàng đoạt được sủng ái chỉ là chuyện sớm muộn.

Thế nhưng nàng còn phải chắc chắn tên Phượng Vũ kia sẽ không vì chút lương thảo mà thả Khương Tú Nhuận ra. Nghĩ như vậy, Điền cơ cân nhắc câu chữ, viết cho Dương Như Nhứ có quan hệ tương giao với mình một phong thư.

Thư này bên trong nói Khương Tú Nhuận đã bị Phượng Vũ bắt cóc, đồng thời lại suy nghĩ đến nhị hoàng tử ngày xưa mê luyến Khương hoàng hậu, còn phân tích dựa vào giá trị bản thân Khương Tú Nhuận, nếu cô ta thất thân cho Phượng Vũ quyết định tái giá, tất không cam lòng làm phi tử, nàng nghĩ tới tình cảm tỷ muội ngày trước, quả thực lo lắng thay cho Dương hoàng hậu...

Điền Oánh biết rõ, Dương Như Nhứ cũng không phải là kẻ hiền đức như vẻ ngoài của nàng ta thể hiện, phong thư này cũng chỉ điểm cho Dương Như Nhứ, khuyên nàng ta có thể nói chuyện này cho Dương gia biết.

Cho dù Dương Như Nhứ biết rằng nàng xúi giục ly gián cũng không quan trọng, dù sao chuyện Khương Tú Nhuận bị bắt cóc cũng không giấu diếm được quá lâu. Nếu là sự thật, như vậy nàng cũng chẳng sợ Dương gia không cắn câu.

Chuyện này uy hiếp đến địa vị của Dương gia tại ba quận, cho nên trên dưới Dương gia tuyệt đối sẽ không để cho nàng ta sống sót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!