Khương Tú Nhuận tự mình biết mình, những lời nói vừa rồi của nàng cũng không thể giải quyết mối nguy cho Hoàng Thái tử.
Khi nàng suy đoán ra thuyền giấu sắt đã sớm chạy, Phượng Ly Ngô cũng không ngạc nhiên, có thể thấy hắn đã sớm nắm được tình hình.
Nếu nàng đoán không sai, chiếc thuyền bên cạnh thuyền lương thực của Lương Quốc hẳn là Phượng Ly Ngô bố trí để không cần rút dây động rừng cũng có thể suy đoán ra số lượng hàng hóa trên thuyền.
Về phần đuổi theo sắt tinh luyện, vị Thái tử này có lẽ cũng có tâm lý nắm chắc, tự có sắp xếp.
Cho nên lần này tới bến tàu, ngoại trừ làm nàng lạnh tới chết khiếp và kiểm tra những mưu sĩ mà hắn đang nuôi ra thì tất cả đều vô dụng.
Tổng kết lại, làm môn khách của Hoàng Thái tử quyền cao chức trọng thật sự không dễ dàng!
Đáng thương mấy vị mưu sĩ, trong lúc vô ý đã biểu lộ ra sự vụng về của mình, không biết sau này Thái tử có còn trọng dụng bọn họ nữa hay không.
Nhưng mà, sau khi Thái tử bỗng nhiên cười lớn hệt như bị hồi quang phản chiếu, Khương Tú Nhuận cuối cùng cũng coi như vượt qua được một kiếp.
Có lẽ hứng đủ gió lạnh trên bến tàu rồi, Phượng Ly Ngô nói với Khương Tú Nhuận: "Hôm nay quân không cần quay về phủ chất tử, tạm thời nghỉ qua đêm ở phủ Thái tử, chờ tới khi phủ trạch của quân yên tĩnh lại thì trở về."
Khương Tú Nhuận không biết Thái Tử sẽ làm gì khiến phủ trạch của nàng "yên tĩnh", do dự một chút rồi mở miệng nói: "Trong phủ còn có huynh trưởng và mấy người hầu trung thành, không biết có thể không quấy rầy tới bọn họ hay không?"
Phượng Ly Ngô lười quản mấy chuyện nhỏ nhặt này, đứng dậy nói: "Việc này Tần Chiếu phụ trách, nếu quân có cái gì không yên tâm thì đi nói với hắn đi."
Rõ ràng biết nàng bất hòa với họ Tần, thế nhưng Phượng Ly Ngô lại giao phó chuyện liên quan tới sống chết của nàng cho hắn. Nàng thật sự không đoán ra được trong hồ lô của vị Thái tử này có bán thuốc gì.
Phượng Ly Ngô chịu bảo vệ nàng rồi, Khương Tú Nhuận vẫn có mối nguy cơ không hóa giải được.
Tần Chiếu đã biết nàng là nữ tử lại giữ kín không nói ra, chuyện này giống như con dao treo trên đỉnh đầu chậm chạp không rơi xuống, khiến cho nàng ăn ngủ không yên.
Phủ Thái tử rất lớn, quản sự tìm cho nàng gian phòng ở phía Tây, còn gọi một gã sai vặt tới hầu hạ sinh hoạt hàng ngày của nàng.
Khương Tú Nhuận không phải là nam tử, sao có thể để gã sai vặt hầu hạ?
Cho nên sau khi hắn bưng nước ấm lên thì nàng phất tay cho hắn trở về nghỉ ngơi.
Ở bến tàu không có lò sưởi tay, hai tay lạnh đến nỗi có chút tê dại. Kiếp trước bởi vì giặt quần áo trong Hoán Y cục, tay nàng bị tổn thương vì gió rét, về sau tuy đã chăm sóc cẩn thận nhưng tới mùa đông vẫn sẽ phát bệnh trở lại.
Hiện giờ đôi tay đã trắng nõn như cũ, nhưng hôm nay phải chịu lạnh khiến nàng lại nhớ tới ký ức đau khổ kiếp trước.
Khương Tú Nhuận chậm rãi bỏ tay vào trong chậu, yên lặng nhắc nhở chính mình, kiếp trước đã chịu đủ loại đau khổ, kiếp này tuyệt đối không nếm lại...
Đúng lúc này, nàng nghe thấy cửa phòng mình có động tĩnh.
Chỉ chốc lát, Tần Chiếu lúc chiều quỳ ở Lộc Minh đài, chịu lạnh hai canh giờ đẩy cửa vào.
Phòng ở vốn không lớn, sau khi nam nhân cao lớn đi vào thì càng thêm chật chội.
Sau khi tiến vào hắn cũng không nói gì nhưng ánh mắt sáng rực nhìn Khương Tú Nhuận chằm chằm.
Tình cảnh này, y hệt kiếp trước!
Tay Khương Tú Nhuận phát run, kiếp trước nàng luôn được huynh trưởng che chở, không có sức tự bảo vệ mình. Đêm khuya Tần Chiếu xâm nhập nhà gỗ nàng ở tạm, nàng cũng chỉ biết bất lực gào khóc.
Nàng yên lặng nhắc nhở chính mình, nàng không phải thiếu nữ gầy yếu kia nữa, cho nên im lặng một lúc, mãi tới khi Tần Chiếu muốn lại gần, nàng mới chậm rãi rút khăn ra lau tay: "Người hầu đang nấu nước, trong phòng tạm thời chưa có trà nóng, nếu không ngại, mời quân uống chút trà lạnh."
Lời nói khách khí cũng nhắc nhở Tần Chiếu đây là phủ Thái tử, lát nữa người hầu sẽ tiến vào, hắn chớ nên cố tình làm bậy.
Tần Chiếu nghe nói Khương Tú Nhuận tạm ở lại phủ Thái Tử phủ, bèn lấy cớ muốn nhận lại áo ngoài tới tìm nàng.
Thế nhưng vào phòng, nhìn tiểu vương nữ Ba Quốc ngồi ngay ngắn rửa tay trong chậu đồng, cũng không biết là ngọn đèn đêm mê ly hay bóng người quá mức nhỏ bé và yếu ớt, lòng của hắn lại có thứ gì đó len lỏi, có chút ngứa ngáy...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!