Chương 7: Cảnh Cáo

Được Phó Cẩn bế lên lầu khiến Sở Uyển bối rối vô cùng, cô chưa từng tiếp xúc gần thân mật như thế với nam nhân.

Quanh quẩn bên mũi cô đều là hương bạc hà mát lạnh của anh.

Xuyên qua lớp vải, cô cảm nhận rõ đôi tay thon dài rắn chắc, nóng bỏng dán vào lưng, vào chân làm cho Sở Uyển chỉ dám ôm Tiểu Xuyên cúi đầu im lặng.

Phó Cẩn cũng nhận thấy thân thể người phụ nữ anh ôm cứng nhắc, anh chỉ bước chân nhanh về phía phòng ngủ chính.

Khi Sở Uyển chưa kịp hết bối rối thì trên đầu có giọng nói trầm khàn vang lên:

- Vặn cửa ra.

Cô chợt giật mình vô thức đưa tay ra vặn cửa.

Phó Cẩn liền lấy chân đẩy cửa rộng ra rồi ôm hai người vào.

Anh nhẹ nhàng đặt cả hai xuống giường rồi vào phòng tắm.

Căn phòng có ánh đèn dịu nhẹ, không khí thoang thoảng hương gỗ trầm.

Xung quanh là những thiết kế đồ gỗ cao cấp vừa sang trọng quý phái.

Giường vừa rộng rãi vừa mềm mại thoải mái.

Chậc...! chậc...! đúng là kẻ biết hưởng thụ

- cô nghĩ.

Cô đưa mắt hiếu kì nhìn xung quanh thì bắt gặp Phó Cẩn đi ra, tay anh bê chậu nước tay thì cầm chiếc khăn trắng tinh.

Sở Uyển định ngồi dậy xuống giường thì góc váy ở eo bị kéo lại hoá ra cậu bé vẫn luôn nắm áo cô chắc chắn.

Phó Cẩn nhìn thấy cảnh đấy mày anh nhíu lại, khuôn mặt lạnh tanh.

Cô không biết làm thế nào thì anh nên tiếng:

- Cô cứ nằm đấy đi.

Nói xong, cũng chẳng nhìn cô bước sang bên kia cạnh giường.

Sở Uyển nhìn anh nhúng khăn vắt nước rồi lau cho Tiểu Xuyên thành thạo, liền biết có lẽ anh chồng trên danh nghĩa của cô hay làm việc này.

Anh cẩn thận lau khuôn mặt rồi đến tay chân của cậu bé một cách nhẹ nhàng.

A Uyển không dám làm phiền đành ngắm đèn chùm tinh xảo trên trần nhà, bỗng giọng nam trầm ấm vang lên:

- Cô trở về, tốt nhất là đừng làm hại đến Tiểu Xuyên, bằng không tôi sẽ cho cô sống không bằng chết.

Nghe anh nói, cô bĩu môi nhẹ giọng phản bác:

- Tiểu Xuyên cũng là con tôi, sao tôi có thể hại thằng bé được.

- Hơn 3 năm trước cô đã làm gì? Quên rồi hửm?

Phó Cẩn nhắc lại chuyện cũ nhưng cô cũng không sợ, bình tĩnh đáp trả lại.

- Lúc đó tôi bị bệnh, đầu óc không bình thường mới làm ra hành động như thế.

Giờ tôi khỏi bệnh, tôi muốn bù đắp cho Tiểu Xuyên, muốn cho thằng bé khỏi bệnh vui vẻ như bao đứa trẻ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!