Phó Cẩn lừa Sở Uyển đi xa mấy ngày, thật ra là anh đi giải quyết chuyện Nhược Đông.
Người cậu kia của anh đúng là chó không đổi được tật ăn phân.
Ông ta thế mà dám lừa kế toán ở công ty lấy cắp 500 triệu.
Phó Cẩn vừa đến công ty liền báo cảnh sát.
Cả một ngày, anh phải ở trong đồn để phối hợp điều tra cùng cảnh sát.
Sáng sớm ra, liền vội vã về công ty mở cuộc họp để giải thích với các cổ đông.
Nguyên cả một ngày một đêm Phó Cẩn không chợp mắt chút nào, công việc thì luôn bận rộn.
Sở Uyển biết Phó Cẩn bận rộn công việc lên cũng không gọi điện làm phiền anh.
Buổi chiều như mọi hôm, Sở Uyển đến đón Tiểu Xuyên tan học.
Khi hai mẹ con đang ngồi trên xe ô tô nói chuyện vui vẻ, bỗng chiếc xe phanh gấp cả hai người theo quán tính đổ về phía trước.
Sở Uyển phản ứng nhanh liền lấy tay đỡ đầu cậu bé, còn đầu cô khẽ đập vào ghế trước.
Quản gia Viên quay lại lo lắng hỏi :
- Thiếu phu nhân cùng tiểu thiếu gia có sao không?
Sở Uyển kiểm tra Tiểu Xuyên xác nhận cậu bé không sao liền yên tâm.
- Không sao ạ, bác Viên xảy ra chuyện gì thế.
- Thưa thiếu phu nhân, lối rẽ bỗng có người lao ra lên tôi phanh gấp.
- Vậy người có sao không?
Quản gia Viên ngó thấy người đàn ông đang ngã lăn ra đất, có chút hoảng nói :
- Thiếu phu nhân, anh ta bị thương rồi.
Sở Uyển liền mở cửa xe bước xuống, quản gia Viên thấy vậy cũng xuống theo.
Hai người bước lại gần người đàn ông ngã, nhìn ông ta có chút mập mạp.
Sở Uyển nhẹ giọng hỏi :
- Chú gì ơi, chú có sao không?
- Tôi ...! tôi đau quá...
Người đàn ông rên la, cô cùng quản gia Viên lại gần đỡ ông ta lên.
Thì bỗng tay ông ta vẩy ra bột trắng gì đó, Sở Uyển cùng quản gia Viên liền ngất đi.
Nhược Đông kéo Sở Uyển lên ghế sau xe liền nhìn thấy Tiểu Xuyên, ông ta hung tợn đe doạ nói :
- Không được hét lên nếu không tao giết.
Đôi mắt Tiểu Xuyên rưng rưng ửng đỏ, đầu nhanh chóng gật gật.
Nhược Đông vừa trói Sở Uyển vừa khinh thường nói :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!