Sáng sớm, Tiểu Xuyên dậy đầu tiên, nhìn ba ôm mẹ nằm một bên, cậu bé có chút ấm ức.
Từ từ bò xuống giường, Tiểu Xuyên nhẹ nhàng sang phía giường Sở Uyển, cẩn thận ngồi xổm xuống sàn nhìn cô chăm chú.
Sở Uyển vừa mở mắt ra liền nhìn thấy đôi mắt to tròn của con trai nhìn cô.
Trong lòng cô ấm áp lạ thường.
Tiểu Xuyên nhìn mẹ đột nhiên thức dậy, liền bối rối hỏi :
- Là con làm mẹ thức dậy sao?
Thấy khuôn mặt lo lắng của cậu bé, Sở Uyển cố vươn tay xoa đầu cậu mỉm cười đáp :
- Không phải tại bảo bối, mà là mẹ đã ngủ đủ rồi.
- Mẹ còn khó chịu ở đâu không?
Sở Uyển lắc đầu đáp lại, cô dịch người vào trong liền va phải lồng ngực ấm áp phía trong lên dừng lại.
- Đừng ngồi dưới sàn, lạnh lắm.
Con nên đây ngồi đi.
- Vâng ạ.
Tiểu Xuyên liền đứng dậy nhanh chóng trèo lên giường ngồi cạnh cô.
Do Sở Uyển chuyển động lên Phó Cẩn cũng tỉnh dậy.
Nhìn con trai ngồi cạnh cô, đang nắm chặt lấy tay cô, Phó Cẩn nhìn có chút ngứa mắt.
Đưa tay kiểm tra nhiệt độ xác nhận cô hết sốt, anh mới nhìn con trai nói :
- Con đi vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu ăn sáng còn đi học không muộn.
Tiểu Xuyên bĩu môi nhìn anh, khuôn mặt tủi thân nhìn Sở Uyển, giọng tỏ vẻ đáng thương nói :
- Mẹ, con có thể ở nhà chăm sóc mẹ không?
- Tiểu Xuyên, mẹ không sao, con yên tâm đi học nhé.
- Chỉ một hôm thôi, được không mẹ?
Nhìn biểu cảm làm nũng của cậu bé, Sở Uyển đành cười nói :
- Được, vậy con đi vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong rồi lên đây với mẹ.
- Vâng.
Cậu bé cười thật tươi rồi rời đi, Phó Cẩn liền đem cô ôm vòng lòng, giọng có chút không vui :
- Em chiều thằng bé quá!
- Tiểu Xuyên còn nhỏ mà.
Nhìn khuôn mặt điển trai ấm ức, Sở Uyền cười khẽ rồi hôn lên môi anh một cái, giọng nhẹ nhàng trêu đùa :
- Anh còn ghen với cả con hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!